Bâng Khuâng

Hôm nay tôi tình cờ gặp được một người mà tôi không hề muốn gặp “người xưa” ….

Người ấy nhìn tôi mỉm cười nhung lại không bước tới tôi cũng bước đi thật nhanh nhanh như muốn chạy trốn chạy trốn khỏi những kỷ niệm, những kỉ niêm của tôi và người đó tôi chạy ra góc khuất của dãy hàng và núp sau kệ quần áo. Người đó, người đó vẫn đứng đó không rời đi chỉ đứng nhìn và mỉm cười vẫn nụ cười đó nụ cười của mười năm trước lúc ấy tôi còn thật trẻ… thật trẻ là một cô bé hay cười …

Tôi học hết cấp ba nghỉ học đi làm phụ gia đình. ………………………
Khi đó gia đình tôi xảy ra chuyện, từ một cô bé vô lo chỉ biết đi học tôi bắt đầu bươm chải vào đời. Gia đình tôi ai cũng phải kiếm một công việc bản than tôi cũng phải đi kiếm việc. Tôi vốn rất ít nói lại không có nhiều bạn bè nói trắng ra tôi cũng thuộc dạng tiểu thư đài cát suốt ngày ở trong nhà, mặt dầu trước đây gia đình tôi chẳng giàu có lắm nhưng cũng thuộc dạng có tiền bạc, ba rất thương chúng tôi, từ trước đến giờ chúng tôi chẳng phải làm gì cả.
Công việc này là do chị dâu tôi giới thiệu. Ngày đầu đi làm tôi chẳng biết gì cả nên cứ cố gắng làm rất nhiều việc lặt vặt xung quanh nhưng công việc chính thì tôi chẳng đụng vào, tôi định quan sát rồi sẽ làm vào bữa sau cho thật tốt nhưng người chủ thì lại quan tâm coi tôi có biết cách làm việc không. Ngày đầu thể hiện về công việc của tôi không tốt lắm nhưng về con người tôi thì rất tốt. Về sau tôi biết được là nhờ người ấy nói giúp tôi….
Vào hôm sau tôi được giao cho người ấy hướng dẫn. Ấn tượng ban đầu với người ấy sao nhỉ? Lúc ấy tôi thấy sao cái người ấy thật là cao ngạo, lạnh lung và kì lạ…..

Nhưng những năm làm ở nơi đó nhờ có người ấy giúp đỡ và dạy tôi rất nhiều việc. Càng tiếp xúc với người ấy tôi càng cảm thấy một loại cảm giác khó tả. Với tôi người ấy sao mà giỏi thế! Trong công việc luôn xử sự đúng mực cách làm việc rất chuyên nghiệp, kỹ thuật điêu luyện, kiến thức về sản phẩm thật sâu sắc nắm rõ từng mặt hàng từng chất lương từng chi tiết một, còn về cuộc sống thì thật phong phú bởi vì người ấy đã từng làm rất nhiều công việc đi rất nhiều nơi. Cái cách mà người ấy nói chuyện với khách hàng thật là thu hút, ai đã nghe thì không thế không mềm lòng….tôi đã học từ người ấy rất nhiều thứ………

Thời gian trôi qua rất lâu rồi có những việc tôi chắng nhớ rõ nhưng co một số việc tôi không hề quên ………………

Lần đó là sinh nhật của tôi, tôi cũng chẳng nhớ nữa vì đã từ lâu rồi tôi không bao giờ cùng người ngoài nói về ngày sinh của tôi nữa tôi cũng chẳng muốn ai cùng tôi đón sinh nhật của mình ngoài người thân mà người thân của tôi cũng hay quên lắm có những lần họ chẳng nhớ và tôi cũng không bao giờ nhắc cả đến nỗi tôi cũng từ từ quên mất…..
Nhưng người ấy lại nhớ. Tôi còn nhớ lúc ấy là giờ tan ca người ấy đưa tặng tôi món quà chỉ được gói trong tờ giấy báo đã cũ và nói sinh nhật vui vẻ nhé và người ấy lại bước đi thật nhanh tôi chỉ kịp hỏi với theo …

Làm sao biết hôm nay là sinh nhật tui?.Người ấy mỉm cười không đáp
Tôi về nhà thấy trong lòng có một xúc cảm là lạ. Tôi biết trong lòng mình đã có đều gì đó thay đổi nhưng tôi không rõ. Phải nói rằng trước giờ tôi rất tự kiêu tôi nghĩ rằng tôi sẽ không bị cám dỗ bởi cái thứ gọi là quan tâm dịu dàng ấy đâu bởi vì trong lòng tôi luôn luôn có một người. Người này là người luôn bên tôi và cũng là ngươi duy nhất tôi biết tôi dám khẳng định sẽ không bao giờ làm tôi đau lòng hay sẽ phản bội tôi. Đó là người duy nhất tôi tin tưởng người thật lòng quan tâm tôi, giúp tôi vượt qua rất nhiều chuyện trong quá khứ cho đến bây giờ……

Một lần nữa vào đêm trước ngày lễ giáng sinh, tôi không thích giáng sinh bởi vì giáng sinh tôi luôn luôn ở trong nhà tôi không bao giờ đi chơi vào những ngay lễ cả vì tôi chẳng biết đi đâu và chẳng có ai đi cùng. Cái người duy nhất tôi tin tưởng luôn giúp tôi ấy thì không bao giờ dứt được công việc của mình người ấy luôn bận lòng vì những người khác và người ấy chẳng mấy khi phân biệt được ngày lễ với ngày thường đối với người ấy chỉ cần tôi an toàn và ở yên một chỗ thì người ấy sẽ yên tâm làm việc nên hễ lễ hội gì thì tôi cũng ở mãi trong nhà thôi ………..
À quên tôi định nói tới cái đêm giáng sinh ấy chứ. Một giáng sinh kỳ lạ.
Thật ra thì cũng có vài người bạn thân tặng thiệp cho tôi nhưng là vì tôi là người tốt luôn giúp đỡ họ lúc họ cần. Tối hôm ấy ngày 24/12 năm đầu tiên tôi đi làm tôi nhận được món quà giáng sinh. Thật bất ngờ. Tôi cảm thấy rất bất ngờ vì trươc đây tôi nhận thiệp hay quà là vì những người đó cảm ơn tôi thôi chứ không phải từ một người mới quen chưa được một năm như thế này . Cái người có vẻ ngoài lạnh lung ấy….

Người đó nói giáng sinh vui vẻ và đưa cho tôi một món quà được gói trong tờ giấy báo. Hình như người ấy không chuông hình thức thì phải và lúc nào cũng chọn vào giấy phút cuối mới đưa làm người ta chẳng biết phải phản ứng thế nào.
Tôi cầm món quà lòng ngập tràn niêm vui tôi chỉ nói được giang sinh an lành cũng không kịp cảm ơn và người đó chỉ mỉm cười và lại chạy đi. Tôi mở ra là một ông già noel tôi vừa cầm thì ông già noel bật tiếng hát bài jingle bell. Tôi đi tới đi lui trước cổng mà không rõ cảm giác lúc ấy như thế nào cả tiếng xe máy dừng lại bên tai làm tôi giật cả mình tường người nhà tôi đến đón. Tôi định thần lại thì ra là tiếng chuông điện thoại vang lên người nhà tôi có chuyện tôi phải về một mình. Tôi đã từng nói chưa tôi là người rất đa nghi ………….
Tôi đi bộ về, trên đường về nhà tôi thấy con đường này sao mà đẹp thế sao mà sang thế khắp nơi nơi sao mà lung linh vậy. Khi đi ngang qua nhà thờ tôi dừng lại nghe họ ca bài thánh ca mừng chúa giang sinh lòng tôi chợt có cảm giác ấm áp lạ.

 

 

 

Sinh nhật lần hai của tôi người ấy cũng thế đợi đến khi cả hai sắp tan ca người ấy nói cùng tôi rằng.

Cả đời tôi luôn gặp may mắn bây giờ tôi sẽ cho ấy may mắm của tôi. Hi vọng sau này cả đời của ấy sẽ luôn gặp may mắn.

Người đó nói xong liền đưa cho tôi một phong bao lì xì đỏ và nó cũng được gói trong giấy báo. Hôm ấy tôi không hiểu tại sao người ấy lại nói như thế.

Khi tôi bước chân vào nhà . Cả căn nhà tối thui không co đèn gì cả . Cửa lại mở tung ra tôi đang ngơ ngác thì nghe thấy tiếng hát happy birthday to you vang lên. Gia đình tôi mừng sinh nhật cho tôi họ nói không ngờ hôm nay tôi lại làm về trễ thế này.
Khi đang mở quà tôi chợt nhớ ra bịch giấy kiêng có miếng giấy báo ấy. Ở trong có một phong bao lì xì đỏ. Trong đó có tờ 2 đô và một sợi dây chuyền với những đồng xu tạo thành kim tư tháp………..
Tôi chợt hiểu người ấy vẫn nhớ những lời than thở lúc đầu của tôi
Lúc mới đi làm tôi có nói với người ấy rằng tôi là người không may mắn tôi thấy lúc ấy người đó không nói gì cà chỉ im lặng nhìn tôi thôi ! Hình như người ấy luôn nhớ những lời tôi nói mặc dầu khi nghe người ấy luôn nhìn bâng quơ.
Còn tờ 2 đô ư?
Tôi từng nói với người ấy rằng tôi từng có 2 tờ 2 đo do một người rất quan trong với tôi tặng nhưng vào lúc gia đình khó khăn quá tôi đã đem bán 2 tớ ấy rồi. Tôi cảm thấy rất có lỗi với người đó nhưng bây giờ chẳng gì có thể làm được. Tôi nhớ lúc đó có đọc số seri cho người ấy nghe nhưng không bao giờ nghĩ người ấy có thể nhớ .
Tai sao lại có thể như thế được người ấy có thể tìm được đúng tờ 2 đo ngày xưa tôi đánh mất chư. Đúng là cái gì của mình vẫn là cũa mình dù bao lâu chăng nữa cũng là của mình. Sau này tôi mới biết người đó đã cất công tìm bằng được cái tờ đo ấy cho tôi mất cả tháng trời. và mua mắc gấp mấy lần vì người bán ép giá.

Tôi nhơ có lần người ấy hói rằng
Nếu có ai hại ấy hoặc làm cho ấy đau lòng thì ấy sẽ làm gì?

Tui chẳng làm gì cả!

Sao lại ác thế!Người ấy thở dài buông một câu vô chừng. Tôi giật mình hỏi lại
Sao lại ác chứ? Họ làm hại mình mình không làm gì họ cả mà lại ác sao. Tui là như vậy đó tui không thích hại ai cả người nào làm hại tui thì cứ để người khác hay thời gian làm cho họ nhận ra chỉ là tui sẽ không quan tâm, không nói chuyện với họ nữa. Tôi hơi giận đó. Trước giờ tôi luôn nghĩ dù người ta phụ tôi, tôi cũng không phụ họ, người ta hại mình thì sẽ có người khác bắt nạt họ. Ngưới ấy cười to và nói
Đó thấy chưa vậy mà không chịu là ác . Người ta làm mình đau lòng làm tổn thương mình mà mình không làm gì cả để họ phải cắn rứt suốt đời sao?.
Ừ tôi muốn họ cắn rứt suốt đời đó. Vĩnh viễn hổng quên được tui ,không được sao . Tôi cũng cười lớn lời nói đó vẫn vang vọng trong tai tôi cho đến sau này…

 

Năm thứ ba lại sắp đến sinh nhật của tôi, một chuyện quan trọng xảy ra.
Gia đình tôi bắt tôi nghỉ việc. Giờ kinh tế đã ổn định chị tôi muốn tôi đi học lại. Tôi không biết phải nói sao thì nghe tin người ấy sắp lập gia đình. Tôi rất ngạc nhiên tôi nhớ lúc trước tôi cùng người ấy đều nói sẽ không lập gia đình nhưng không hiểu sao người ấy lại thông báo đột ngột vậy. Tôi dò hỏi thì mới biết là mẹ người ấy ép mà người ấy thì rất hiếu thảo dù cho người ấy và mẹ hay tranh cãi nhưng cũng bởi vì người ấy thương mẹ không muốn mẹ phải khổ thôi. Khi tôi hỏi người ấy có yêu không mà cưới, người ấy cười buông một câu

Mẹ muốn cưới thì cưới sao cũng được.


Tôi im lặng cảm thấy một luồng khí lạnh trong tim nhưng để làm gì chứ, bản than của tôi cũng không tự chủ được. Tôi cũng không biết phải làm sao cả. Tôi muốn cùng người ấy bỏ đi nhưng đến lúc cuối cùng tôi cũng không nói được câu nói ấy.
Chắc bạn nghĩ rằng tôi thật ngốc đã là thời đại nào rồi chứ? Phải tranh đấu cho tình yêu phải tranh giành hạnh phúc cho mình chứ?
Tôi không thề rời khỏi gia đình tôi không thể để người nhà thất vọng càng không thể sống cho mình. Không ai có thể hiểu được khát vọng muốn là chính mình nhưng không bao giờ bao giờ có thể làm được của tôi lúc đó….

Có người nói đôi khi điều mình muốn làm nhất mình cũng không cần phải làm không phải vì mình không muốn làm hay không muốn từ bỏ mà là gì mình không thể làm. Đôi khi sống trên đời có rất nhiều thứ không dễ để buông ……

Người ta nói nên buông thì hãy buông nên giữ thì phải giữ nhưng họ có biết có rất nhiều thứ không dễ để buông và có những thứ thật khó để giữ? Trong tôi thứ không dễ để buông và thật khó để giữ là tình cảm của con người . Nó rất mong manh nhưng cũng thật dai dẳng khó nói nó còn có cả ngũ vị nữa chứ, đắng cay chua ngọt măn nào ai hiểu…..

 

……………………………………………………………………………………………
Người ấy đã từng nhìn tôi thật lâu rồi nói rằng đời tôi sẽ khỗ vì một chữ tình, lúc ấy tôi mỉm cười và nói em không thích nói những từ vô cực đâu nhưng lần này là không bao giờ em tuyệt đối sẽ hông ép người ta làm điểu mình không thích. Em tự biết bản thân mình mà. Có những lúc nên dừng sẽ dừng……Người ấy nhìn tôi và nói
Em bị một chữ “f” này ràng buột cả cuộc đời chứ không phải chữ “l” đâu.Cứ tự cho mình đúng. Làm như mình mạnh mẽ lắm vậy. Ha ha …
Tôi không hiểu tại sao lại là chữ f chứ là forever à ? Tôi tuy là rất thích vĩnh viễn nhưng sẽ không làm chuyện không có kết quả cũng chẳng cố chấp đến thế chứ. Thật chẳng hiểu nổi lời ánh ấy nói nữa.

 

 

Tôi rời cửa hàng quay lại trường học. Đại học năm thứ nhất…………

Lòng tôi vẫn vô định……..

Cho đến rồi một ngày tôi đứng trong nhà phục sanh đang lau lau tâm kiếng người ấy bất ngờ xuất hiện sau lưng vừa cười vừa hỏi

Em đúng là không thoát khỏi số mệnh của mình mà!Tôi bất ngờ hỏi ngay

Số…số mệnh gì chứ? Anh cứ nói lung tung…..

Cả đời em vẫn như vậy ? Em có bao giờ nghĩ tại sao em chẳng bao giờ vui không ?

Đầu tôi trống rỗng cảm giác mật mác năm xưa ùa về. Ý …là chữ f ấy sao.Không hiểu sao trong đầu tôi lại hiện lên khuôn mặt lạnh lùng với nụ cười bí hiểm và chữ f ngày ấy của anh.

Em vẫn không hiểu sao? Đúng là nếu là tình yêu em sẽ giải quyết khá tốt thà là em hi sinh bị tổn thương cũng không làm cho người mình yêu tổn thương hay khó xử. Trước giờ em vẫn vậy em luôn là người dễ mềm lòng. Em không đành lòng nhìn người ta đau nhưng lại nhẫn tâm làm người trong lòng em phải đau………….

Em không có làm gì cả. Một câu em cũng không nói. Em chưa từng làm người ấy khó xử  em…….Tôi gần như bật khóc lúc ở bên mẹ tôi luôn khóc…..

Đúng vậy! Em cái gì cũng không làm cả. Em có bao giờ cảm thấy vui chưa? Chữ “ f” ấy là family là gia đình đó . Anh cười nhẹ luôn là như thế khi nói chuyện với tôi anh luôn nhẹ nhàng bình tĩnh.

Gia đình? Gia đình em sao ? Họ chẳng liên quan gì cả.

Em không bỏ được họ không thể để họ thất vọng em có quá nhiều cái không thể quá. Em có từng nghĩ sống cuộc sống của mình không ? Em có từng nghĩ rời khỏi họ chưa? Em chưa bao giờ nghĩ cả. Thậm chí em cũng từ bỏ hạnh phúc của chính mình cùng mọi thứ chỉ vì em sơ khi em hạnh phúc hay em rời xa họ thì có chuyện xảy ra cho họ em sẽ không thể ở canh họ mọi lúc mọi nơi? Nhưng em có từng nghĩ thật ra thì em cũng chỉ là con người em có cuộc sống của riêng em và họ cũng có cuộc sống của riêng họ cái họ mong muốn cũng là em được hanh phúc chứ không phải sống không vui như lúc này ?Mẹ mất không phải lỗi của em…. Nếu bà biết em sống như thế này . Anh tin bà buồn lắm. Anh vừa nói giọng nói đều đều nghe man mác vừa giúp tôi đặt di ảnh cùa mẹ lên tầng cao.

Em sống rất vui. Anh thấy em không vui sao. Tôi vừa nói vừa cắm những cành huệ trắng muốt vào cái bình trên bàn lưng quay về phía anh, nước mắt đọng ngay bờ mi tôi không muốn anh thấy tôi khóc. Tôi không thể để anh lo lắng…………

Em lại như thế rồi em thử bỏ đi mọi ganh nặng thử một lần tận hưởng cuộc sống làm điều mình thích đi?

Em …em không thể. Em biết anh nói là đúng em cũng hiểu mọi người mong em hạnh phúc nhưng em thật không thể. Em đã từng muốn thử nhưng…Em biết tự lương sức mình mà. Nếu em có một mối quan tâm khác em sẽ không thể lo tốt cho người nhà em được.  Cũng như …tại sao không thử?Tôi không biết nữa có lẽ tôi sợ

Thử hả …không thử mà vẫn luôn hành đông đạp lên dư luận ma sống. Không phải em không đủ sức mà là quá cầu toàn em lúc nào cũng muốn đạt đến thật hoàn hảo. Em cũng biết làm ngươi không thể không có sai sót sao lại yêu cầu mình cao như thế ?

Em không bao giờ nghĩ là thật hoàn hảo em chỉ muốn thật tốt để mình không có tiếc nuốt thôi.

Em lại theo cái lý thuyết của kẻ đó rồi. Hiện nay em có biết người đó đang làm gì không? Người đó thì biết đó biết hưởng thụ cuộc sống hơn em đó

Em không bao giờ quan tâm người ấy bên ngoài làm gì chỉ cần không hại người là được rồi.

Em thật là trong cuộc sống là vậy trong tình cảm cũng là vậy? Em cứ lấy tâm mình cho người có bao giờ nghĩ lại không chứ? Anh kông muốn đời em là tiếc nuốt.

Cái em cần là tâm chứ không phải là người . Giữ được người mà không giữ được tâm thì cũng vô ích em thà không giũ gì cả.

Vậy tại sao em không nói là em thích người đó muốn người đó ở bên cạnh.Anh …biết kẻ đó tâm đã ở bên em rồi sao em không chịu nói…

Em không muốn người ta khó xử. Nếu phải chọn em thà người ấy đừng bao giờ biết. Hãy để họ coi em là kẻ vô tâm…

Kẻ vô tâm em vô tâm sao mà vẫn đau….Vẫn là một kẻ ngộc nghếch….

 

 

Mười năm sau. Tôi gặp người ấy ở trung tâm thương mại cả hai chẳng nói gì.

Buổi tối hôm ấy, tiếng chuông điện thoại vang vang

Ngày mai gặp mặt nói chuyên nha. Nhóm tụi mình thôi.

Hôm đó tôi gặp lại người ấy. Người ta giờ là bac sĩ, vẫn cái vẻ ngạo mạn như trước. Trong cuộc nói chuyện nghe giọng người ấy không còn vui như trước nữa. Người ấy nói gia đình ổn cuộc sống vẫn lặnh lẽ trôi qua như thế không còn nhiệt tâm như cái thời tuổi trẻ nữa. Tôi hiểu hôn nhân không hạnh phúc nhưng chẳng có song gió. Hơn nữa giờ họ đã có con. ….

Người ấy hỏi tôi bao giờ lập gia đình.

Tôi cười nói thích tự do thích như thế này sống thoải mái đi đâu cũng được… nói nhiều lắm ….Tôi cũng biết là bản thân đang ở tình huống nào. Tôi thật không muốn người đó vì tôi mà khó xử…….

Gặp lại cũng là bạn mà, tôi cũng nên buông tay đi, tôi luôn không muốn ai khó xử cả. Tôi không muốn anh vì tôi vướng bận, không muốn anh vì tôi mà bỏ đi tôn nghiêm bị người khác không chế. Ba năm trước tôi nói với anh tôi muốn tự do. Anh im lặng không nói…

 

 

Mùa đông năm nay, tôi lẳng lặng lau lau tấm kính trên tấm ảnh trong phòng phục sanh

Em sợ liên lụy anh sao?

Không có chỉ vì em muốn toàn tâm cho gia đình em!

Anh biết em ngôc như thế mà. Em có biết anh cũng bị chữ “f” ám ảnh không?
“f” sao? Ông ta lúc nào cũng chỉ có một chữ sao? Người đó là friend em là family còn anh là nữa là fame sao?

Là flame đó. Anh luôn im lặng không phải anh không quan tâm mà anh muốn em tự nhận ra. Giờ anh không thể chờ được em tự nhận ra anh muốn làm cho em hiểu.Anh yêu em vì em là em không phải vì lời hứa với mẹ năm đó.

Em…Em cần thời gian ….

Anh có thời gian….

Tôi nhìn thấy nụ cười lấp lánh trên gương mặt mẹ. Chắc giờ mẹ yên tâm rối.

 

 

 

Mùa thu năm sau. Sắp có một chuyện lớn thay đổi đời tôi.

Mai anh về rồi có đem quà cho em nữa.

Quà gì thế. Em hồi hộp lắm. Nói đi nói đi..

Chuyến bay tôi chờ không bao giờ đến. Tôi không bao giờ biết món quà ấy là gì.Có lẽ tôi đã làm lãng phí tời gian nên giờ tôi…..

 

 

 

Trời lạnh quá!
Thật là…nhưng hôm nay sao có thời gian nói chuyện lâu thế. Công việc xong hết rồi à
Xong cả rồi dạo này ta bị bệnh mất ngủ tối qua đã là làm việc hết rồi. Nhưng sao người mới rảnh nè.
Ta luôn rảnh mà. Hôm qua người ấy hòi ta ngươi sao rồi.
Tôi hơi mệt vì công việc thôi

Can I do it!

Lòng tôi đang rối đứng giữa hai con đường tôi chẳng biết làm sao cả……
Làm người sao lại khó như thế chứ…..tôi chưa bao giờ nghĩ….lựa chọn gì đây…..
Tôi nhớ anh từng bảo tôi rằng dù cho có gì xảy ra, dù mọi thứ có tồi tệ như thế nào ….anh mong tôi hãy vững lòng chờ anh quay lại anh nhất định sẽ tìm thấy tôi anh nhất định làm được anh sẽ nhận ra tôi dù tôi có thay đổi như thế nào anh cũng sẽ nhận ra tôi nhưng …..

Tôi luôn tin….tin anh từng câu nói tôi không thắc mắc gì cả vì anh sẽ không gạt tôi….

Tôi ngốc đến nỗi chẳng dám thay đổi bất cứ đều gì cả từ hình dạng đến cả thói quen…. tôi sợ…. tôi sợ anh không nhận ra mình, sợ anh sẽ nhận lầm, sợ anh sẽ nghĩ rằng tôi thay đổi…tôi lo sợ đủ đều nhưng tôi chưa bao giờ nghĩ rắng anh sẽ không bao giờ quay lại…..

Ngày hôm đó tôi lần đầu tiên bước ra khỏi nhà lần đầu biết đi chơi cùng bạn bè lần đầu biết tiêu xài phung phí lần đầu tiên sắm một bộ cánh hơn hai triệu đồng lần đầu tiên trong suốt mười năm trời tôi bắt đầu thay đổi tôi cắt mái tóc dài đen mượt của mình thay bằng một mái tóc ngắn uốn phồng màu đỏ tím……lần đầu tiên tôi trang điểm ….

Tôi đứng đấy nhìn anh đang cười như ngày xưa anh lại nói em vẫn dễ thương như ngày nào……

Mười năm qua chỉ để nhận một câu nói : Em đã làm được không có anh em vẫn sống rất tốt hãy cười lên nhé em sẽ xinh hơn đấy……………..

Anh chỉ mong em vui vẻ đừng trách anh tàn nhẫn anh luôn yêu em ……

Lá thư nhòe nét mực thì ra là ảo mộng …… Tôi mãi mãi vẫn làm anh lo lắng tôi không để anh yên lòng

Em đẹp lắm phải không? …..

Tôi như thấy anh mỉm cười nhìn tôi nói rất đẹp……

Rời nhà phục sinh tôi hòa vào dòng người và tự nói câu nói xưa You can……… do…………. it…………

Điều em muốn!


Điều em muốn chính là được làm chính mình.

Sống cuộc đời của chính em.

Làm những điều em muốn..

Nhưng em không thể là chính mình được nữa từ ngày hôm ấy…..

Không thể sống cuộc đời của chính em.

Không thể làm việc em muốn.

Làm điều mình muốn thật vui vẻ. 

Sống cuộc đời của chính mình thật hạnh phúc.

Anh luôn nói thích em cười là vì khi em cười em sẽ làm cho anh thấy thoải mái, thấy an lòng. Em luôn là ánh trăng sáng lung linh và dịu dàng. Ở em luôn có khí chất an tĩnh. Khi em cười anh bất giác thấy lòng thanh thản .Trong anh luôn có hình ảnh em với nụ cười tự tin dù đôi lúc khá ngốc nghếch với ánh mắt trong sáng như xóa nhòa tất cả mọi đen tối.

Nhưng giờ đây, anh nhìn thấy em chỉ là ánh mắt buồn luôn nhìn về nơi xa xăm nụ cười gương gạo mang vài phần chống đỡ đầy mệt mỏi. Vì sao em phải như thế? Vì sao phải sống cho người khác chứ? Vì sao em không chịu buông tay, em vì so cứ luôn phải chống đỡ như thế chứ?

Hãy bỏ hết tất cả và trở lại em của ngày xưa. Em hay cười và lúc nào cũng nói

hãy là chính mình

nhưng giơ đây em lại không là chính em. Vì sao?

Thật xin lỗi đã quá muộn để quay lại em không thể là chính em nữa rồi. Nếu có thể em muốn một lần nữa cùng anh ngắm bình minh lên. Anh dạy em những hình vẽ lý tú trên bầu trời xanh ngày ấy.

HOPE

Mi vic trên đi đu có th gii quyết được bi vì chúng ta luôn có hy vng, em biết vì sao không?

Tôi ngơ ngác bt giác hi : Ti sao?

Bi vì ch cn em chu khó ch đi thì đêm dài s qua ngày mai li ti và mt tri se mc luôn luôn rc r và tươi sáng như hôm nay vy!

Tôi chỉ mỉm cười thật hồn nhiên vì tôi chẳng nghĩ nhiều về những điều anh luôn dạy cho tôi . Với tôi, không có việc gì là anh không làm được. Dù có bao nhiêu việc xảy ra thì luôn có anh bên cạnh, anh sẽ luôn bảo vệ tôi.

Vì  con người tôi vẫn luôn như thế ngốc nghếch, dễ tin và hay quên tôi chẳng để tâm điều gì cả và ….tôi cũng đã lạc mất ánh mắt anh khi ấy.

Mặt trang có khi tròn khi khuyết ngưới có lúc vui lúc buồn. Trên đời này chữ có thể tạo nên điều thu vị nhất và đau đơn nhât đó là chữ  Ngờ  ….

Không có bất cứ ai hay thể học được dù địa vị có cao bao nhiêu. giàu co bao nhiêu hay có kinh nghiệm bao nhiêu sống bao nhiêu năm cũng thế…..

 

 

………………………..

Em không mun anh ra đi đâu em ch mun anh sng mãi thôi.

Ngc, là người ai chng phi ra đi.  Em có biết ti sao sinh mnh li quan trng không?

Bi vì còn sng con người s còn hy vng và làm được nhiu vic cho mình cho người.

Và điu quan trng sinh mnh mt khi mt đi s không ly li được. Nếu không, chúng ta sẽ không biết trân trọng. Vy hãy quý trọng sinh mnh ca mình và ca người. Hãy là mt người tht vui v vì em khóc s xu lm!

Em không khóc nữa! Em sẽ đẹp đúng không !

 

Nắm chặt hay buông lỏng

Khi có sự rạn nứt trong tình cảm, bạn cảm thấy lo lắng và bất an không biết chuyện gì sẽ xảy ra, thì bạn đừng tự hỏi mình người ấy sẽ xử sự như thế nào tiến tới hay buông tay hoặc….Bạn không cần phải suy nghĩ người đó sẽ trả lời như thế nào hay sẽ làm bất kỳ chuyện gì….. đại loại như thế.

Lúc ấy bạn chỉ cần hiểu bản thân bạn muốn điều gì thôi:

Bạn muốn giữ mối tình này bạn luyến tiếc vì tình cảm và thời gian dành cho nó. Thế thì bạn phải chấp nhận thực tế là mọi chuyện đã xảy ra không cần truy cứu trách nhiệm hay lỗi của người nào cả và hãy tìm cách làm cho người ấy hiểu và thay đổi một cách khéo léo và từ từ nhưng tốt nhất là nên bao dung một chút vì đó có khi là tính cách của người ta.

 Nếu bạn đã quyết định buông tay thì sao. Vậy thì cứ quyết định nói cho rõ ràng có thể người ấy giận cũng có thể người ấy sẽ thay đổi. Và sau này người ấy cò lẽ sẽ cám ơn bạn về những chia sẻ lúc này. Rất có thể sau này gặp lại vẫn là bạn bè và vẫn có những kí ức đẹp về nhau.

 Ngày ấy, tôi có xem một bộ phim tình cảm tâm lý. Tôi chẳng nhớ rõ đó là phim gì chỉ nhớ hai nhân vật chính rất là yêu nhau đến nỗi có thể sống chết vì nhau nhưng sau đó môt trong hai người lạc lối và … chia tay nhưng người còn lại thì rất cay cú và đã làm những hành động có phần điên rồ dù thật lòng người ấy không phải muốn như thế. Và đến cuối cùng người này nói và làm những việc tổn thương người kia và nó trở thành vết thương trong lòng họ cho đến sau này khi họ đã có gia đình lòng vẫn không quên người kia nhưng đang tiếc chỉ là những ký ức buồn mà thôi.

Tôi không muốn như thế tôi luôn tin rằng nếu không còn yêu nhau nữa thì hãy cho nhau tự do và đừng làm những hành động khiến đối phương tổn thương và làm cho chính bản than không thế thoát được nỗi buồn ấy.

Có người nói rằng tôi quá kiên cường hoặc là tôi chưa yêu sâu bao giờ…cũng có thể đúng. Nhưng tôi nghĩ rằng đó đã la người tôi từng rất yêu và nếu người ấy không còn yêu mình nữa thì người ấy đã mât đi một người thật lòng yêu họ còn bản thân tôi chỉ mất đi một người không yêu tôi mà thôi. Và điều quan trọng là tôi không muốn khi chia tay thì sẽ không gặp nhau nữa và phải nói những lời tổn thương đối phương điều ấy thật chẳng đáng. ( Ngoại trừ đó thật sự là một kẻ xấu và mình không muốn người khác bị tổn thương thì hãy chia sẻ nhưng đừng nói xấu họ ) Vì trái đất thật sự rất tròn và có thể trong biển người tấp nập ấy bạn lại gặp họ thì sau. Tôi mong rằng lúc đó bạn có thể chào họ một câu vì biết đâu họ không còn cảm giác với bạn nhưng thật tâm họ muốn có một người bạn như bạn. Hay là họ thật sự bị say nắng và thời gian xa cách đã giúp họ nhận ra đâu mới là điều đáng quý với họ. ( Có thể là kì tích tôi luôn tin trên đời này sẽ có kì tích. Có thể chưa xảy ra với mình nhưng có thể những người khác đã từng gặp thì sao?)

Bạn muốn rằng sau khi chia tay gặp lại bạn trong lòng họ bạn vẫn mãi là một hình ảnh đẹp ( vẫn là người bạn đáng quý và tình cảm của họ đối với bạn chuyển sang một cung bậc mới không là người yêu mà là tri âm thì sao) hay bạn muốn họ thốt lên thật là may mắn vì đã chia tay được với bạn như kiểu hết nợ ấy.

 Trong tình cảm phải có sự cảm thông và chia sẻ đừng nói rằng vì tôn trọng riêng tư mà không quan tâm, không để ý đến cuộc sống của đối phương để đối phương cảm thấy buồn tẻ, lẻ loi, hay một mình đối với các lo lắng buồn phiền của mình.

 Đừng nói là quan tâm để thọc sâu vào cuộc sống của đối phương đừng là đối phương cảm thấy ngột ngạt trong sự quan tâm ấy.

Hãy tưởng tượng bạn đang chơi một con diều và hãy là người biết nắm lấy vận mệnh.

Hãy là chính mình và thật tâm đối đãi lẫn nhau trong tình yêu lẫn tình bạn.

Hoài niệm

Đó là lời nói dối thiện chí mà. Sao lại giận dữ thế”

” Ngươi thật không hiểu đâu. Chính câu nói đó đã làm khổ người ta đó.” 

“Có thể nghe người mình yêu nói thương mình vào phút cuối cuộc đời thật là hạnh phúc. ”

” Hạnh phúc ư? Sống trong giả dối đến cuối cùng sao? Giả sử người ấy không chết thì sao? ”

” Đó là tốt chứ sao! Còn sống còn hy vọng còn có bắt đầu mới mà. ”

” Nhưng thật tàn nhẫn khi phải sống trong giả dối. Ôm cả hy vọng đến kiếp sau. Thật không cam lòng.”

Cười vang, ” Vẫn còn buồn vì họ sao? Em vẫn là cái ngốc nghếch như thế. Luôn khóc cho người khác.”

“Anh không hiểu đâu? Trong biển đời mênh mông, họ nhận ra nhau, hiểu được nhau, nhưng cuối cùng họ không đến được với nhau. Không phải vì họ gặp nhau quá trễ chỉ là họ không thể bỏ hết tất cả mà thôi. Tât cả thật ngốc nghếch.”

” Em nói ai thế? Họ hay là chính em. Em không thể bỏ được mọi người hay không dám từ bỏ?” Vẫn cười vang.

Hình ảnh người ấy trong tôi vẫn như thế. Bao năm qua vẫn như thế? Khi tôi mệt mỏi hay bế tắt người ấy vẫn như thế. Luôn ở bên tôi luôn nghe tôi nói là người duy nhất không bảo tôi điên. Cả đời tôi luôn là như thế có quá nhiều thứ tôi không thể bỏ hay đúng hơn tôi khống dám từ bỏ nhưng người ấy chẳng bao giờ ép tôi phải làm gì cả. Cứ thế mỗi lần tôi tranh luận gì cũng đều thua. Chỉ duy một lần người ấy không trả lời tôi. Người ấy không thể ở bên tôi nữa …..

” Tại sao anh không bao giờ yêu cầu em bỏ hết mọi thứ cùng anh ra đi.”

Anh im lặng và cười vang:” Anh không bao giờ làm điều mà mình không nắm chắc. Anh có thể nói câu ấy nhưng để làm gì. Anh đã biết trước câu trả lời thì hỏi để làm em khó xử sao! Anh không muốn em như thế. Em đã mệt chưa chưa? Em cứ như thế. Thật ngốc. Tự gánh lấy những chuyện không đâu.  Nhưng anh biết em sẽ không từ bỏ. Thế nên anh vẫn luôn bên cạnh em cho đến khi em có thể từ bỏ. ”

Anh không hiểu. Thật ra, anh quá hiểu em. Nếu như anh thật sự hỏi em câu đó em phải làm sao. Thật ngốc thật ngốc.

Trắng – Đen

Trắng là cái trong sáng thanh khiết có thể làm phai mờ xóa nhòa những màu sắc khác nhưng cũng thật dễ dàng bị nhiễm bẩn.

Đen là cái thâm trầm tĩnh mịch là loại có thể làm vẩn đục và lu mờ đi các sắc khác.

Trắng và Đen là hai thái cực của cùng một sự vật hiện tượng.

Có người nói trắng là trắng đen là đen không thể có trắng và đen cùng tồn tại. Người ấy ghét nhất là màu xám bởi vì rất khó phân biệt là trắng hay đen nhưng loại này thì rất phổ biến bởi vì con người là một loại động vật cao cấp một dạng không thể dự đoán được cho dù có sử dụng đến cả công nghệ gien cũng không thể phân biệt đượcngười ấy không biết được thật ra con người rất phức tạp không thể nào có thể tráng là tráng đen là đen được

Có một số sự việc vào lúc này ở tại đây là chân lý là đúng nhưng ở nới khác ở một thời điểm khác thì mọi sự đã khác nó không còn  là đúng là chân lý nữa.

Lời nói dối thiện chí ư. Thật ra nó là con dao hai lưởi nếu như mình không nắm rõ thì không nên sử dụng. Một lời nói có thể làm chết người nó thật sự là nguy hiểm. Đây có thể là mượn dao giết người thủ pháp.

Có đôi khi không phải là đúng hay sai là nên hay không nên. Tôi cũng biết thế nhưng bản thân lại chẳng bao giờ làm được. Có người nói tôi điên rồi sống ở thời đại này mà sao vẫn cố chấp như thế chứ? Tôi không cố chấp cũng không điên tôi chỉ là kiên trì với lựa chọn của mình. Một khi đã bước đi tuyệt không hối hận. Mãi mãi không được hối hận. Đó là ….