[ Thừ Miêu ] Tiên duyến

Sau sự cố máy hư mất tư liệu thì đến mạng nhà ta cấm vào wordpress. Tiếp đến là kỳ thi. Thế là ngưng luôn.( Vì ta lười nữa, thông cảm nha)

Qua tết bước vô phần thi ở chỗ ta nên không còn thời gian để làm đều được nhưng ta vẫn cố gắng lấp hố đã đào và đào cái hố mới.

Lịch trình như sau:

Hoàn cái này sẽ tới cái Khúc liễu tương minh. Nhưng trước đó sẽ là một đoản văn tặng tieuthanhbinh và tạ lỗi vì mắt nhăm mắt mở tung ra cái chương chưa edit nên thu lại .

Một điều nữa là trong này có những lúc dịch cậu -ta là Bạch Ngọc Đường nói hay nghĩ về Triễn Chiêu hiện tại còn ta- ngươi là của Triển Chiêu quá khứ, ta thấy để vậy có vẻ hợp hơn nhưng nếu các nàng thấy không ổn thì cứ nói ta sẽ sửa lại.

Ăn tết vui vẻ thoải mái một năm đầy năng lượng cho cuộc sống hiện tại nha các bạn yêu.

Ta thích Kính Chiêu và thích cười nên tặng các bạn nụ cười đẹp nhất thế gian nha

Mười sáu

Lúc thuyền gần cặp bờ thì Triển Chiêu mới tỉnh lại, vừa mở mắt, liền thấy Triển Khiếu Thiên cùng Bạch Ngọc Đường đang ngồi ở hai bên trái phải.

“Tiểu Chiêu, con tỉnh rồi. Có thấy khó chịu ở đâu không?” Bởi vì chuyện của hai mươi năm trước, Triểu Chiêu suýt chết trong nước nên Triển Khiếu Thiên dù biết Triểu Chiêu sợ nước cũng bắt cậu ta phải đi học bơi cho bằng được, nhớ lại cách đối xử và thái độ của mình với tiểu Chiêu lúc còn nhỏ cho dù là lời nói quan tâm chân thành nhưng ông cũng không thể nói ra lời được.

“Papa, con không sao.” Triển Chiêu cho Triển Khiếu Thiên một nụ cười an tâm, lại mở miệng hỏi: “Papa các hạng mục kia sao rồi?”

“Bàng Cát căn bản không nghĩ tới trong thời gian ngắn như vậy có người nào có khả năng làm ra bất kỳ cái khác tốt hơn, mà hắn lại đối với việc lần này quyết phải giành cho bằng được, vì lẽ đó lần này hắn thua rất thảm. Tuy rằng lần này các con có chút kinh hoàng nhưng cũng không có nguy hiểm gì nhiều nhưng cha cũng không bỏ qua cho hắn dễ dàng như thế đâu.”

“Lần này thực sự là do tên cáo già đó làm thật sao?”  Bạch Ngọc Đường đứng bên cạnh giận dữ mở miệng hỏi,  từ vẻ mặt hiện giờ của hắn cũng có thể đoán được lão Bàng Cát này nhất định sẽ phải rất thảm.

“Papa, Ngọc Đường, lần này chúng ta cũng không có tổn thất gì nhiều, cũng không cần thiết phải truy cùng giết tận người khác như thế, được không ?”

“Mèo con, cậu lẽ nào để cái lão cua kia nhơn nhơn ngoài vòng pháp luật?”

“Đúng vậy,  tiểu Chiêu,  Bàng Cát không để cho hắn chút giáo huấn hắn còn có thể hại người đó.”

“Papa,  lần này cạnh tranh hắn đã thất bại, với hắn mà nói, đây đã là tổn thất rất lờn rồi, hơn nữa hắn hiện tại cũng là một ông già hơn sáu mươi rồi,  chỉ có một đứa con trai duy nhất thì năm ngoái đã bị phán án tử hình rồi, có một đứa con gái nuôi thì lại bị tai nạn giao thông đến nay vẫn nằm hôn mê ở bệnh viện, quả báo như vậy đã được rồi, chúng ta sẽ không cần phải đuổi tận giết tuyệt nữa có được hay không?”

Mèo con, cậu… Cậu chính là thiện lương như vậy, cho dù người nọ thiếu chút nữa muốn lấy cả tính mạng của cậu thì cậu cũng sẽ không đành lòng làm thương tổn người khác. Mà thôi, mình cũng đang bận còn phải nghĩ biện pháp để  đối phó Mị Cơ, vậy …hãy bỏ qua cho  lão con cua đó.”Mèo con, chỉ cần hắn không còn gây phiền phức cho chúng ta nữa là được rồi, tôi sẽ không chủ động đi tìm hắn gây rắc rối.”

“Ngọc Đường, cảm ơn cậu.” Triển Chiêu đối với lời hưa của Bạch Ngọc Đường cảm kích cười cười, lại lén nhìn nhìn về phía Triển Khiếu Thiên.

Triển Khiếu Thiên thần tình phức tạp nhìn Triển Chiêu, rốt cục vẩn để cho giọt lệ tràn ra bờ mi.

“Papa!” Triển Chiêu cuống quít quỳ rạp xuống trước mặt Triển Khiếu Thiên , “Papa, xin lỗi, con…” Triển Chiêu thật sự rất muốn lưu giữ thân tình giữa cha, cái rất khó để có, thế nhưng cậu không thể và cũng không muốn bởi vì vậy mà phải làm tổn thương người, câu nói kế tiếp, làm sao cũng nói không được nữa, chỉ là cúi đầu quỵ ở nơi đo.

“Đứa con ngốc nghếch, mau đứng lên.” Thấy Triển Chiêu quỳ xuống, Triển Khiếu Thiên mới ý thức được chính hành động của mình làm cho con trai hiểu lầm, hai tay nâng đứa con trai tội nghiệp của mình dậy, để cậu ta có thể ngồi ở bên cạnh mình, ông nói.”Người cần nói xin lỗi là cha mới đúng, con từ nhỏ đến giờ đều không bao giờ thích cùng người khác tranh giành bất thứ cái gì cả, mà cha, thế nhưng vẫn bức con cùng người khác tranh cái này giành cái kia, đấu đá khắp nơi, nếu không phải bởi vì cha, con cũng sẽ không tiếp nhận cái hạng mục này làm thương tổn đến những người phụ trách hạnh mục này sao? Tiểu Chiêu, nên nói xin lỗi là cha, trước giờ đều là lỗi của cha.”

“Papa, không phải.” Triển Chiêu ngẩng đầu lên, chăm chú nhìn Triển Khiếu Thiên, “Papa, cho dù là không vì cha, con cũng sẽ tiếp nhận cái hạng mục này.  Cái thiết kế về  cầu vượt là rất quan trọng, nếu cầu được hoàn tất sẽ có rất nhiều thuận lợi hữu ích cho con người, việc di chuyển giao thương từ các vùng xa qua lại và có nhiều người sử dùng, mà cứ theo tài lực của Bàng thị hôm nay  và cách làm việc với bọn họ trước giờ, rất có khả năng sẽ không để ý đến chất lượng công trình thi công, đến lúc đó, sẽ có rất nhiều người phải chịu thiệt hại, vì như thế, cho dù biết lần này sẽ làm cho Bàng thị mang đến đả kích rất lớn, thậm chí chính là uy hiếp, con cũng sẽ  tiếp nhận dự án lần này, hơn nữa nhất định sẽ thắng.”

Nhìn nhãn thần kiên định củaTriển Chiêu, Triển Khiếu Thiên mặt đầy tâm trạng cười khổ, nguyên lai mình đã bỏ lỡ hai mươi năm nay thật rồi, chính mình cũng không thể lý giải được hành động của đứa con này.”Tiểu Chiêu, cha hứa với con, sẽ không đi tìm Bàng Cát tính toán.”

“Cảm ơn papa.” Triển Chiêu thực sự rất kích động, bởi vì … đây là lần đầu tiên cậu có thể ở trước mặt papa biểu đạt ý nghĩ trong lòng của mình, nhưng lại chiếm được sự tán thành của papa, hưng phấn vẫn chưa tan, lại mỉm cười cảm kích với Bạch Ngọc Đường, cuộc sống của chính mình từ khi có cậu ta xuất hiện đã bắt đầu có những thay đổi rất lạ….

Bạch Ngọc Đường vẫn nhìn Triển Chiêu, Triển Chiêu hạnh phúc  như vậy, chẳng hiểu trước kia cậu ta làm sao để có thể chịu được cuộc sống đến bây giờ. Mèo con, chỉ hy vọng, kiếp này cậu có thể sớm đạt được hạnh phúc mà cậu đã mong cầu, chỉ là… Trong cái hạnh phúc ấy liệu có sự tồn tại của Bạch Ngọc Đường ta hay không?

Từ lúc nhớ lại ký ức kiếp trước cho đền giờ, Bạch Ngọc Đường luôn mâu thuẫn với chính mình, một bên thì luôn hy vọng mong muốn Triển Chiêu cũng có thể nhớ lại kiếp trước, một bên lại mong muốn cậu ta vĩnh viễn không thể nhớ được chuyện xưa, dù sao ở một ngàn năm trước người ấy cũng từng nói rằng nếu như người ấy có thể bảo toàn hồn phách không bị tan thành mây khói thì người ấy nhất định sẽ chờ ta, chờ ta đi tìm hắn, có thể làm cho chính mình có thể vẫn ở nhân gian sau một năm nữa hay không bản thân mình còn không có dám chắc, thực sự không muốn làm tăng thêm cảnh ly biệt phiền phức cho Triển Chiêu, hắn đã tổn thương quá nhiều rồi, mình không thể khiến cho hắn bị thêm nhiều vết thương nữa, đặc biệt là những vết thương vĩnh viễn không thể khép lại.

[ Thử Miêu ] Tiên duyến

Thập Ngũ

Số ta không biết làm gì mà xui quá. Định sửa máy bàn nên chép hết vào láp ai ngờ cái láp bị treo đem bảo hành thì mất hết thông tin cả mấy bộ sưu tập truyện rồi manhua animate của ta…. Đau lòng không biết làm sao….

Ta không dùng pass chỉ dùng pass cho chương dang dở hay cần chỉnh sửa, các nàng đừng lo ta đặt pass.

Cố gắng hoàn  thành sớm truyện này.

Thấy bài hát này hay nên bỏ vào.

Đây là cảnh cha vợ nói chuyện với con rể nha. Cha của Mèo con cũng đáng tương lắm, ông có nỗi khổ nên mới đối với Mèo con lạnh lùng thế chứ. Cha mẹ nào không muốn thương con mình….

Hai người đi tới bờ biển, liền nhìn thấy tàu tuần tra đang tiền tới. Nhìn thấy những người đó, Triển Chiêu rất nhanh liền khôi phục thành một Triển Chiêu trước mặt mọi người, mọi cảm xúc tình cảm đang có lập tức biến mất nhường chỗ cho sự bình tĩnh thường ngày xuất hiện, thế nhưng loại bình tĩnh này vừa xuất hiện, liền đối mặt với một sự khiêu chiến thật lớn, Triển Khiếu Thiên từ trên thuyền nhảy xuống bước nhanh tới chỗ họ đang đứng. Đã trải qua một hồi sinh tử thử thách, một làn nữa gặp mặt cha mình, tâm tư của Triển Chiêu thật sự xúc động không thể nào bình tâm được, thế nhưng đối mặt cha mình, lại không thể không giữ bình tĩnh, rất sợ chính mình chỉ hơi vô ý một chút,.. một chút thôi cũng có thể đánh mất một chút tình thương vốn rất ít của cha dành cho mình.

Cảm thụ được nội tâm của Triển Chiêu đang tranh đấu dữ dội, Bạch Ngọc Đường cầm tay cậu, “Mèo con, cứ làm chính mình , không nên tiếp tục che dấu nữa.”

Triển Chiêu điều không phải không nghĩ tới chuyện như vậy, thế nhưng lúc chân chính đối mặt với cha, lại  vô pháp làm được trọn vẹn ;úc nào cũng chăm chú cẩn thận. Trong khoảng thời gian ngắn Triển Chiêu cũng không biết mình nên làm cái gì, chỉ là ngơ ngẩn đứng nhìn người càng ngày càng bước đến gần mình, Triển Khiếu Thiên.

Triển Khiếu Thiên thấy Triển Chiêu vẫn bình yên vô sự, tâm sự buộc chặt trong lòng rốt cục trầm tĩnh lại, sự ổn trọng thường ngày cũng không thấy nữa, bước nhanh chạy đến lay lay vai của Triển Chiêu vẫn còn đứng lặng sững sờ trước mặt, đem đứa con bị mình làm thương tổn ôm vào trong ngực, “Tiểu Chiêu, con không có việc gì, thật tốt quá.”

Nhìn thấy tình cảnh như thế, Bạch Ngọc Đường cũng là sửng sốt, Triển Chiêu thậm chí có chút không biết làm sao, trong lúc nhất thời chẳng biết phải phản ứng như tế nào cho phải.

Cảm thụ được thân thể trong lòng căng cứng, Triển Khiếu Thiên chậm rãi buông ra hai tay, nhìn Triển Chiêu, nhớ lại mọi chuyện mình đã làm trong qúa khứ, chính mình thật sự đã làm tổn thương đứa con này quá sâu rồi, liệu mình có còn cơ hội để bù đắp cho nó không?

“Tiểu Chiêu, con có hận ba ba không?”

Triển Chiêu còn chưa kịp phản ứng lại với mọi chuyện đang xảy ra nên cứ đứng im lặng. Chính điều này làm cho Triển Khiếu Thiên cảm thấy đau lòng. ông nghĩ tới trước đây mình cũng có thái độ lạnh lùng như vậy với tiểu Chiêu, chắc chắn lúc đó mình đã làm tổi thương tâm của tiểu Chiêu rất nhiều .

“Tiểu Chiêu, về nhà với ba nha.” Chính mình đâu có tư cách cầu con nó tha thứ, chỉ cần con còn sống là tốt rồi.

Triển Khiếu Thiên xoay người hướng trên thuyền đi đến, lúc này Triển Chiêu nhưng kéo tay ông lại.

“Tiểu Chiêu…” Triển Khiếu Thiên quay đầu lại, đã thấy được gương mặt tràn đầy xúc động đôi mắt to tròn ngập tràn nước mắt còn chưa chảy xuống má của Triển Chiêu .

“Ba ba, baba không hận con nữa sao? Ba đã kêu tên của con, lần đầu tiên kêu tên của con.”

Nguyên lai nó là vì vậy mới có thể… Ngẫm lại, hai mươi lăm năm qua, thật sự mình chưa bao giờ kêu tên của nó cả, tiểu Chiêu, thật xin lỗi…

“Tiểu Chiêu, Ngọc Đường, về nhà thôi.”

Bạch Ngọc Đường bởi vì say tàu, ngồi ở boong tàu bên ngoài hít thở không khí cho thoáng, một lát sau Triển Khiếu Thiên đi tới ngồi xuống bân cạnh hắn.

“Mèo… Triển Chiêu đâu?”

“Nó đang ngủ. Ngọc Đường, cảm ơn cậu, bởi vì cậu, tôi mới có cơ hội cùng tiểu Chiêu làm một đôi cha con bình thường.”

“Tôi không làm cái gì cả, ngược lại cậu ấy còn cứu tôi nữa.”

“Lúc tiểu Chiêu cùng cậu một chỗ, nó có dáng vẻ ra sao vậy?”

Tuy rằng không rõ Triển Khiếu Thiên vì sao bỗng nhiên hỏi như vậy, Bạch Ngọc Đường vẫn rất chăm chú trả lời: “Tuy rằng thỉnh thoảng còn có thể mang cái mặt nạ lạnh như băng đó, bất quá đa số thời gian cậu ấy đều có thể bộc lộ được cảm giác chân thật của chính mình, thậm chí có lúc cậu ấy còn rất trẻ con nữa.”

“Quả nhiên là như thế này. Kỳ thực gia đình của chúng ta có một điều bí mật chỉ có duy nhất một mình ta biết, ngay cả tiểu Chiêu cũng không biết, tuy rằng thứ đó cùng với nó có cùng một nhịp thở…”

Bạch Ngọc Đường nhìn Triển Khiếu Thiên, nhưng không có ngắt lời ông ta chỉ im lặng chờ câu kết.

“Nói ra, cậu có thể sẽ không tin, kỳ thực, gia đình Tuyết Dung, ở mỗi đời, mỗi thời đại đều là người tu tiên, đối với người hiện tại mà nói, tu tiên cùng với mê tín không có gì khác nhau, thế nhưng ta tin tưởng Tuyết Dung, chỉ cần chính là điều nàng nói, ta đều tin tưởng. Cậu có tin không?”

Bạch Ngọc Đường sao không tin, tuy rằng người tu tiên rất ít trong thời hiện đại còn ít hơn, thế nhưng không phải là không có khả năng, hơn nữa những người này đại đa số đều là theo truyền thống gia tộc của mình.

“Tôi muốn biết cái đó và Triển Chiêu có cái gì quan hệ?”

“Lúc tiểu Chiêu  vừa sinh ra, Tuyết Dung liền phát hiện trên người tiểu Chiêu mang theo trớ chú  rất mạnh, trớ chú này, làm cho chúng ta dù cho có là cha mẹ của nó cũng không thể tiếp cận nó , nếu như điều không phải lúc đó Tuyết Dung đúng lúc phát hiện, tiểu Chiêu rất có khả năng mới sinh ra đã chết non.”

Trớ chú của Mị Cơ, Bạch Ngọc Đường sao không biết, chỉ là trớ chú của Mèo con, có thể hay không chính là từ một ngàn năm trước đã luôn bám theo y? Một ngàn năm trước, lúc đó chỉ vì y vừa mới sinh ra đã có một năng lực phi thường nên bị phụ mẫu, thân nhân vứt bỏ ở trong núi, cả ngày làm bạn với cô độc lạnh lẽo , thế nhưng cái con mèo ngốc này chẳng bao giờ mang oán hận, cuối cùng còn cam tâm tình nguyện vì những kẻ không ra gì từng vứt bỏ mình hy sinh cả tình mạng, tuy rằng không có hồn phi phách tán, nhưng lại bị vướng vào trớ chú của Mị Cơ, vì sao người chịu tổn thương đau khổ luôn luôn là y?

“Chính là như vậy mà ông có thể đối xử với cậu ấy lạnh nhạt như thế?”

“Sau khi Tuyết Dung rời khỏi, ta càng sợ tiểu Chiêu cũng sẽ ra đi, chính vì điều này, ta mới xa lánh nó không muốn sống gần nó, thậm chí thương tổn nó. Ta lúc đó thầm nghĩ làm cho nó có thể sinh tồn là tốt rồi.”

“Làm cho cậu ấy sống cuộc sống như thế này thì cũng rất tàn nhẫn đó.”

“Ta lúc đó rất ích kỷ, ta chỉ nghĩ , cứ như vậy. Đem tiểu Chiêu biến thành kẻ thù của ta, đến lúc nó phải rời khỏi ta, ta cũng sẽ không cảm thấy mất mát gì cả. Thế nhưng lần này khi ta biết nó có khả năng sẽ chết, khi đó cảm giác đau lòng cũng không hề ít hơn so với lúc Tuyết Dung rời khỏi mà còn có vẻ nặng nề đau đớn hơn gấp trăm lần vì lần này có thêm cả sự hối hận. Kỳ thực về chuyện của tiểu Chiêu, ta chưa từng nghĩ tới muốn nói cho người khác biết, bất quá cậu đối với tiểu Chiêu mà nói, thật sự là rất đặc biệt, rất có khả năng người có thể làm cho tiểu Chiêu thoát khỏi cái kiếp nạn này chính là cậu. Chỉ có cậu thôi.”

“Tôi có thể cũng là kiếp nạn lớn nhất trong cuộc đời cậu ấy nói không chừng. Bất quá ông cứ yên tâm, tôi sẽ không làm cho cậu ta sống cô độc một lần nữa.”

“Cảm ơn.”

[ Thử Miêu ] Tiên duyến

Mười bốn

Bạch Ngọc Đường cúi đầu nhìn Triển Chiêu đang nằm mê man, tuy rằng đối với lời nói của Mị Cơ còn không có thể lý giải hoàn toàn, thế nhưng kí ức về những việc khủng khiếp mà nữ nhân kia gây ra vẫn như mới xảy ra, lợi dụng mị thuật, ngay  cả thần tiên đều không thể tránh khỏi; ngoại trừ mị thuật của nàng, trớ chú cũng không ai có thể coi thường được, nàng mang chính sinh mệnh của mình cùng sinh mệnh của hơn một trăm người dân trong làng kết cùng một chỗ, giết nàng, chẳng khác nào giết hơn trăm sinh mệnh thôn dân vô tội khác, nhất thời đối với nàng đúng là không hề có biện pháp, sau lại, sau lại chính là như thế nào giải quyết nhỉ?

Bạch Ngọc Đường càng muốn nghĩ cho rõ thì lại càng nghĩ không thông, rõ ràng đến cuối cùng chẳng phải chính bản thân mình phụng mệnh đi thu phục nàng, vì sao lại có cảm giác mơ hồ không hiểu rõ ràng lắm? Lẽ nào tất cả chính là theo từ thời gian kia có điểm gì đó không giống lắm?

Quá trình thu phục Mị Cơ tựa hồ không giống như chính mình nghĩ đến như vậy thuận lợi, còn giống như là có ai đó bị thương, lúc đó là ai cứu mình? Bạch Ngọc Đường nhíu mày, nhưng nhớ không nổi hình dáng của người kia, mà ký ức của mình đối với người nọ cũng thật mơ hồ dường như biết lại như không, hình như chẳng có chút ấn tượng nào , chì là một loại cảm giác vừa đau vừa ngọt  quanh quẩn trong đầu, chia làm hai phương hướng tựa như muốn xé rách tâm can của hắn, Bạch Ngọc Đường ép buộc chính mình tập trung tinh thần, tiếp tục cố gắng suy nghĩ về những chuyện tiếp theo, những điều đã xảy ra sau đó, Thái Bạch kim tinh tìm được phương pháp phá giải trớ chú , không cần phải hy sinh sinh mạng của hơn trăm người chôn cùng cô nàng, nhưng lại có thể vĩnh viễn giải quyết hậu hoạn, điều này theo đúng lý chính là tin khiến mọi người cảm thấy hy vọng vui vẻ mới đúng chứ, vì sao chính mình lại không cảm thấy vui mừng, trái lại cảm thấy thốn thốn đau đau trong tim, kế hoạch lúc đó là gì chứ? Cần phải có linh hồn thuần khiết nhất, máu tinh khiết nhất để tẩy sạch tất cả những thứ dơ bẩn của thế gian, linh hồn thuần khiết, máu tinh khiết…

Trước mắt bỗng nhiên xuất hiện một bức tranh tràn đầy máu tươi, dường như cùng với Mị Cơ đang giãy dụa trong trớ trú là tiếng la hét đau đớn đến xé lòng, còn có ai đó? Máu nhiễm đầy trên bức tranh đó hình như không phải là máu của Mị Cơ, vậy là của ai?

Ngọc Đường, xin lỗi, hãy quên ta...” Là ai đang nói những lời ấy với mình? Là ai? Ánh mắt tràn đầy ưu thương đó, dáng tươi cười cô đơn tĩnh mịch đó, là ai? Đúng rồi, chính là … Mèo, Mèo con…

“Mèo con!”

Oa!” Thấy Bạch Ngọc Đường tựa hồ tại làm ác mộng, nguyên bản Triển Chiêu dự định trấn an hắn một chút, vừa mới đứng trước mặt Bạch Ngọc Đường chưa kịp nói thì Bạch Ngọc Đường lại đột nhiên kêu to lên ngồi phịch xuống đất, thật sự làm Triển Chiêu cảm thấy giật mình,

Chuột bạch, ngươi phát điên cái gì a?” Lời vừa thốt ra , Triển Chiêu tự mình cảm thấy sửng sốt, chính mình từ lúc nào lại dùng cái cách nói chuyện này với người khác chứ, chuột bạch sao? Chính mình lúc nào lại dùng phương thức này xưng hô người khác? Chính mình thế nào đứng trước mặt Ngọc Đường lại cư xữ không giống như bình thường vậy?

Trạng thái ngẩn người của Triển Chiêu cũng chẳng duy trì được bao lâu, bởi vì cậu phát hiện Bạch Ngọc Đường từ lúc ngồi vẫn không có hành động gì khác cả thậm chí ngay cả đôi mắt cũng không có động, đến chớp mắt cũng không.

“Ngọc Đường, cậu làm sao vậy? Cậu đừng làm tôi sợ mà.” Đẩy đẩy thân mình của Bạch Ngọc Đường, cậu ta cũng chẳng có chút phản ứng gì, điều này làm cho Triển Chiêu cũng có chút hoảng. Bỗng nhiên cảm giác trên lưng mình có luồng sức mạnh rất lớn  áp vào, ngay sau đó thân thể dường như đứng không vững ngã vào môt cái gì đó rất rắn chắc, Triển Chiêu lấy lại tinh thần, mới phát hiện Bạch Ngọc Đường gắt gao đem chính mình ôm vào trong ngực, lực độ của vòng tay làm cho chính cậu cũng cảm thấy có chút khó thở.

Triển Chiêu nỗ lực giãy dụa kêu lên, “Ngọc Đường, cậu làm sao vậy?”

“Mèo con, Mèo con…” Bạch Ngọc Đường trong miệng cứ thì thào gọi cái tên này, lực độ trên tay cũng càng ngày càng tăng không có chút nào giảm, tựa hồ là lo lắng nhất thời thả lỏng Triển Chiêu sẽ chạy mất.

Triển Chiêu không hề vùng vẫy nữa, đưa tay xoa xoa lưng của Bạch Ngọc Đường, “Ngọc Đường, chỉ là ác mộng, không có việc gì nữa rồi, không có việc gì rôi…”

“Mèo con, không được rời khỏi, không nên lại làm chuyện điên rồ nữa, những người đó không đáng…”

Tuy rằng không rõ Bạch Ngọc Đường nói việc ngốc là việc gì, Triển Chiêu vẫn là theo ý của cậu ta mà nói rằng: “Tôi sẽ không rời khỏi, cũng sẽ không làm chuyện điên rồ…”

Qua một khoảng thời gian rất lâu, Bạch Ngọc Đường mới khôi phục lại, mới vừa rồi hắn đã nhớ tới chuyện của một ngàn năm trước, thấy  bộ dáng lo lắng của Triển Chiêu, hắn chỉ mỉm cười, “Làm cho cậu lo lắng.”

Ngọc Đường, cậu không có việc gì, thật tốt quá.”

Bạch Ngọc Đường lại đem Triển Chiêu ôm chặt vào trong ngực, chỉ là lần này rất ôn nhu, nhưng cũng làm cho Triển Chiêu giãy dụa không ra được, Triển Chiêu có chút ảo não, võ công của cậu cũng không tệ, chưa từng gặp đối thủ, thế nào liền thoát không được hai cánh tay của hắn chứ? Hiếu thắng tâm ai cũng có, Triển Chiêu tựu càng thêm cố sức giãy, Bạch Ngọc Đường nhưng ở phía sau buông lỏng ra, bỗng nhiên bị buông ra, Triển Chiêu cảm thấy có chút thất lạc.

Hai người vừa muốn nói gì, bên ngoài có tiếng còi hơi từ tàu cứu hộ truyền đến.

Có thuyền tới sao?” Triển Chiêu nghi hoặc đứng dậy, hướng ra cửa hang chạy ra ngoài.

Nhìn bóng lưng của Triển Chiêu, Bạch Ngọc Đường âm thầm nắm chặt lòng bàn tay lại, Mèo con, lần này, tuyệt không để cho ngươi phải thụ thương, tuyệt không thể!

 

 

 

 

Cám ơn nàng Đại Miêu đã cho mượn bài hát nha!

Trớ chú: là lời nguyền đó các nàng, ta dùng trớ chú cho thêm phần kỳ bí ha!