[ Thử Miêu ] Tiên duyến

Thập

 

 

Bạch Ngọc Đường bỗng nhiên bị kéo vào trong nước, thực sự thì kỹ năng bơi lội của hắn không thạo nên chỉ một lúc đã uống mấy ngụm nước, cảm giác thân thể cũng chìm dần xuống làn nước biển lạnh lẽo ấy, hô hấp càng ngày càng khó khăn. Trong mơ hồ hắn còn nghe được những tiếng nổ ầm ầm từ phía trên vọng tới.

Mới đến nhân gian được vài ngày chẳng lẽ xui xẻo đến nỗi phải về ngay hay sao? Nếu như bị tứ ca biết chính bởi vì bị chết đuối mà mình mới sớm trở lại, nhất định sẽ bị hắn cười đến chết mất, thực sự là mất mặt quá, Mèo con đâu, hắn sẽ như thế nào? Cũng sẽ chết giống mình sao?

Xin lỗi, thật sự nghĩ rằng có thể dùng đời này để cứu ngươi khỏi những điều thương tâm nhưng lại không có khả năng vì ngươi làm bất cứ việc gì nữa, Bạch gia nhất định sẽ vì kiếp sau của ngươi mà an bài một cuộc sống thật tốt đẹp, cho ngươi một cuộc sống tràn đầy vui vẻ và hạnh phúc cả đời không phải lo bát cứ điều gì cả… trong lúc ý thức mơ hồ Bạch Ngọc Đường đã suy nghĩ như thế tự hứa vời lòng sẽ không quên Triển Chiêu.( Anh vừa phải thôi nha mình muốn chết sao nghĩ người ta cũng chết theo chứ?)

Bỗng nhiên cảm giác trên môi có một có một làn gió man mát ươn ướt, mềm mềm lại có vị ngọt cả cơ thể như được tiếp thêm một luồng không khí tươi mát làm cả thân thể như nhẹ nhàng bay bổng, chẳng lẽ đã trở lại thiên đình rồi sao? Sao mình không nhớ rõ là nơi thiên đình lại có một luồng không khí trong lành như thế chứ, còn cái cảm giác ấm áp mềm ngọt man mát này là ở đâu ra, mà nơi này là đâu? Bạch Ngọc Đường nỗ lực mở mắt, nhưng lại bất gặp hai tròng mắt đen láy chói sáng như ánh sao ban đêm, ôi chao? Đây là đâu? Thế nào mà mình chưa từng thấy qua? Nơi có nhiều thứ tươi đẹp như thế này chứ…(Ảnh Bạch anh mơ màng và tưởng tưởng quá đáng mà có ai biết cái cảm giác ngọt ngào tươi mát đó là ở đâu ra không?)

“Cậu tỉnh rồi, thật tốt quá.” Bạch Ngọc Đường thấy hai ánh sao kim sáng chóa ấ từ từ  mờ  dần dần và rời xa khỏi tàm mắt của mình , sau đó bên tai có một âm thanh ôn nhuận lại vang lên làm anh giật mình, trời âm thanh sao mà dễ nghe như là tiếng nhạc từ trên trời cao vậy, đây thực sự là một nơi thật tuyệt vời a…

“Bạch Ngọc Đường, Bạch Ngọc Đường, cậu làm sao vậy?” Nhìn Bạch Ngọc Đường còn đang đờ ra, Triển Chiêu có chút sốt ruột , mới vừa rồi vội vàng mang hắn đẩy vào trong nước, nhưng đã quên hắn sẽ không biết bơi, làm hại hắn bị chìm xuống nước, bất quá chính mình đã …đã làm hô hấp nhân tạo cho hắn, mà hắn cũng đã tỉnh lại rồi, vì sao còn có vẻ đờ ra như thế? Lẽ nào thiếu dưỡng khí trong một thời gian quá dài? Là mình làm hại hắn sao? Mới có một người quan tâm mình thế nhưng lại bởi vì mình mà…

“Ngọc Đường, cậu làm sao vậy? Cậu mau mau tỉnh tỉnh.”

A? Mèo con…” Bạch Ngọc Đường bởi vì chìm dưới nước hơi lâu, còn có chút suy yếu, bất quá cuối cùng cũng tỉnh táo lại, phát hiện chính chính đang nằm ở trên một tấm ván gỗ.

“Cậu có hay không cảm thấy có chỗ nào có cảm giác lạ? Có hay không cảm thấy ở đâu khó chịu? Xin lỗi…” Triển Chiêu chính là rất lo lắng.

“Cậu đừng lo lắng, tôi không sao.”

“Thật vậy chăng? Không có khó chịu?

Bạch Ngọc Đường lắc đầu, chợt trống thấy Triển Chiêu lộ ra nụ cười xán lạn thoải mái, Bạch Ngọc Đường cảm thấy ngây ngất, trước giờ chỉ thấy Triển Chiêu cười mỉm, dáng tươi cười diễn tả vẻ hài lòng như vậy còn là lần đầu tiên nhìn thấy, “Mèo con, ngươi cười rộ lên đẹp quá.” Vừa rồi cũng là Mèo con nha? Vậy là Mèo con vì muốn cứu chính mình nên, chẳng phải là… Thì ra là thế… Ha hả!

Bạch Ngọc Đường nói ra miệng nhưng chưa hoàn chỉnh lại bật cười, hơn nữa hắn hiện tại trên mặt lại có dáng tươi cười thật là ngu ngốc, còn nhớ lúc vừa tỉnh dậy cái cảm giác đó… Làm cho khuôn mặt Triển Chiêu thoáng một chút đã đỏ hồng lên.

Mèo con, chúng ta hiện tại làm sao bây giờ?” Không thể cứ ở chỗ này bơi tới bơi lui chứ?

Tôi trước khi đi đã xem qua bản đồ hàng hải ở vùng biển này, phụ cận nơi này hẳn là sẽ có một tiểu đảo, chúng ta trước bơi về phía đó trú đỡ , sau đó đợi một lát sẽ có thuyền cứu viện đi tìm chúng ta.”

Cần phải bơi tới đó sao?” Bạch Ngọc Đường có chút hơi lo lắng, không nói hắn bởi vì bị chìm dưới biển quá lâu còn chưa có khôi phục được sức lực hoàn toàn, mà coi như là bình thường hắn có mạnh khỏe đến đâu (sinh long hoạt hổ) mà kêu hắn hoạt động trong nước thì…

“Ngọc Đường, ngươi cứ yên tâm đi, ngươi hiện tại thân thể còn không có khôi phục, tiếp tục ngủ một hồi đi, nơi đó cach chỗ này cũng không xa lắm ta sẽ mang ngươi bơi đến đó. Đừng lo lắng quá!”( không dùng cậu dùng anh nghe hay hơn nên ta đề từ ngươi nha)

Ngọc Đường… So với tiếng gọi Bạch Ngọc Đường nghe sao mà dễ chịu quá, “Được rồi…” Biết chính mình dù có tiếp tục tranh cãi đi nữa thù cũng sẽ trở thành gánh nặng thôi nên Bạch Ngọc Đường trái lại rất nghe theo an bài, an tâm rồi thì tâm trạng cũng thả lòng hơn và cơn buồn ngủ liền ập đến, cả người Bạch Ngọc Đường cảm thấy mỏi mệt rả rời, ánh mắt cứ nhíu lại và chìm dần vào giấc ngủ.

Ánh mặt trời chiếu vài tia nắng nhạt nhòa lên bãi cát vàng, hơi ấm từ ánh nắng chiếu lên trên mặt làm Bạch Ngọc Đường tỉnh lại, phát hiện bản thân không còn trôi bồng bềnh trên biển nữa , nguyên lai đã dạt vào bờ cát, nguyên bản  y phục thấm nước ướt  sũng, cũng đã bị ánh nắng hong đến gần khô hoàn toàn. Mèo con đâu? Bạch Ngọc Đường lập tức đứng dậy nhìn quanh, lập tức nhìn thấy Triển Chiêu nằm trong làn nước biển xanh nhạt cách đó không xa lắm, trong tay còn cầm một tấm ván gỗ mà mình đã từng nằm trên đó, hơn phân nửa thân thể còn nằm ở trong nước, hai chân còn đang vô lực bị nước đẩy trôi bồng bềnh trên làn nước, Mèo con!

Bạch Ngọc Đường lập tức xoay người nhảy đên hướng Triển Chiêu đang nằm, mang Triển Chiêu còn mê man nằm trong nước đưa lên bờ cát , đặt nằm xuống.”Mèo con, ngươi tỉnh tỉnh! Mèo con!”

Ân?” Triển Chiêu rốt cục chuyển tỉnh, lúc nhìn thấy Bạch Ngọc Đường, khuôn mặt Triển Chiêu giãn ra lộ ra dáng tươi cười, “Hoàn hảo phương hướng không sai…”

Gió biển thổi lai, Triển Chiêu bất giác rùng mình một cái.

“Mặt trời mau xuống núi rồi, cậu như vậy rất dễ bị cảm lạnh, chúng ta đi sâu vào trong đảo nhìn xem sao, nói không chừng có thể tìm được một cái sơn động và vài thứ gì đó để sưởi ấm và ăn….”

Cũng tốt, chẳng biết sẽ phải ở chỗ này ngốc bao lâu, tìm xem coi có kiếm đước thứ gì ăn hay không. A… Cảm ơn.” Triển Chiêu cố gắng gượng muốn đứng dậy, hai chân nhưng một trận như nhũn ra, căn bản chống đỡ không được trọng lượng thân thể, còn không có đứng vững lập tức ngã nhào  xuống phía trước, lảo đảo khụy xuống, hoàn hảo Bạch Ngọc Đường đúng lúc kéo cậu lại, bằng không thân thể cậu sẽ cùng mặt đất chào hỏi một cách thân mật.”Tái chờ một chút ba, rất nhanh sẽ tốt. Bạch Ngọc Đường, cậu làm cái gì thế? Mau bỏ tôi xuống!” Thân thể bỗng nhiên như treo trên bầu trời, Triển Chiêu khẩn trương la lớn.( Mọi người biết Bach ca làm gì rồi đúng không?)

Con Mèo này sao lại nhẹ như vậy? Cũng may hắn chính là người luyện võ đó.”Còn tiếp tục chờ đợi như vậy nữa ngươi nhất định sẽ bị cảm lạnh thôi, Bạch gia cũng không muốn chăm sóc một con mèo bệnh đâu. Hơn nữa, mới vừa rồi ngươi chưa được Bạch gia cho phép liền hôn Bạch gia, Bạch gia cũng không tính toán, ngươi hiện tại lại không chịu để cho Bạch gia ôm.”

Nhắc tới mới vừa rồi chuyện, mặt Triển Chiêu quả thực có thể gần như tích huyết lai.”Tôi… Tôi đó là vì muốn cứu cậu…” Rõ ràng đó chính là lí do rất chính đáng và hùng hồn mà không hiểu sao lại không nói được nên lời, làm Triển Chiêu trả lời với một giọng nói thật nhỏ như đang tự nói với mình vậy.“Không có bất kỳ biện pháp nào khác cả...”

Nhìn con Mèo nào đó chỉ lo nghiêm mặt hồng hồng giải thích mà quên cả việc phải giãy dụa, Bạch Ngọc Đường trên mặt lộ vẻ tà cười, ôm Triển Chiêu hướng vào phía sâu trong đảo đi càng lúc càng xa bờ biển.

 

 

 

 

Rồi giống truyện xưa chưa té xuống biển tìm hang động ở qua đêm. Sau đó trong hang động cởi đồ hông khô rồi thì là mà….cứ tưởng tượng tiếp đi nha

[ Thử Miêu ] Tiên duyến

Tranh thủ nó chưa bị điên dịch xong cái nào ráng post cái đó từ từ sửa sau nên nếu có nhiều lỗi mọi người thông cảm và cứ chỉ giùm để mình sửa lai. Sau khi dịch xong thì sẽ dành thời gian chỉnh sửa cho hoàn chình tất cả các chương.
Rồi thảm kịch Titanic bắt đầu bằng tấm ảnh này trước rồi quan sát nha mọi người

 

Titanic_1721816c
Cửu

 

 

 

Dù trong khoang thuyền đang bị rung lắc khá mạnh nhưng Triển Chiêu vẫn ráng giữ vững thăng bắng chạy nhanh về hướng các dãy phòng, rốt cục về tới gian phòng của chính mình, nhưng phát hiện mọi thứ bên trong đã bị rơi ngã rớt lung tung mất trật tự đến không thể nào tìm được, rõ ràng là bị người nháo trộn mọi thứ, không rảnh bận tâm đến những điều này, Triển Chiêu tại đám đồ  vật bị vất lung tung trên sàn nơi tập trung tìm kiếm một thứ, rốt cục thấy được ví tiền của mình, lập tức mở, hoàn hảo, còn nằm trong ví…

Trong ngăn kiếng của ví có chứa một tâm hình chụp, trong ảnh là một cặp vợ chồng còn rất trẻ đang cười rất tươi ở giữa có một cậu bé chừng năm sáu tuổi, một nhà ba người họ trên khuôn mặt đều lộ ra vẻ hạnh phúc. Đây là tấm ảnh chụp gia đình Triển Chiêu hai mươi năm trước, tấm ảnh chụp này cũng là tấm ảnh chụp gia đình duy nhất của Triển Chiêu và cũng là tấm ảnh duy nhất cậu và papa chụp chung và đó là lần đầu tiên và cũng là duy nhất papa bế cậu. Triển Chiêu nhớ rất rõ đó cũng là lần duy nhất cậu và papa thân cận như thế.

Lay động kịch liệt lúc nào cũng vang lên bên cạnh và những tiếng nổ mạnh từ phía đuôi thuyền truyền đến rất lớn, không cho phép Triển Chiêu tiếp tục chìm đắm trong hồi ức nữa, đem ảnh chụp dùng tấm vải không thấm nước bao quanh cẩn thận, sau đó cẩn thận bỏ vào bên trong ví tiền và cất vào túi áo vest, Triển Chiêu đứng dậy hướng ra phía ngoài chạy đi.

Lúc chạy đến cửa khoang thuyền , Triển Chiêu phát hiện bên ngoài cửa  khoang thuyền hình như bị cái gì đó chặn, bên trong không gian bị phong kín, càng cảm thầy ngột ngạt thì kí ức tuổi thơ càng rỏ ràng những cơn choáng váng xuất hiện trong đầu, cũng tại một nơi hắc ám nhỏ hẹp trong cái không gian ngột ngạt này, không có ánh sáng, chỉ có  những tiếng bước chân ngập đầy lo lắng hối hả chạy bên ngoài, thanh âm nổi giận của bọn cướp,  còn có tiếng nước biển đập vào những bờ đá nham thạch, tất cả mọi âm thanh cùng tiếng la hét vang lên cùng một chỗ, tại một nơi không gian nhỏ hẹp quanh quẩn,một đứa bé nho nhỏ chỉ có một thân một người dựa sát vào trong góc phòng, một mình run rẩy, tại nơi đây, cậu nghĩ đến, chính là sự ôm ấp của papa, tuy rằng không có ấm áp như của mama nhưng nó cũng rất an tâm.

Nếu như lúc đó chết luôn thì tốt rồi, nếu như không được cưu quay về thì tốt rồi…

Bạch Ngọc Đường theo lời hướng dẫn của Triển Chiêu chạy đi, mọi người đang lần lượt leo lên thuyền cứu hộ, tát cả hành khách đều kinh hoảng chạy ào về hướng bên này. Tình thế hiện giờ rất hỗn loạn, Bạch Ngọc Đường nhìn khắp mọi nơi nhưng vẫn không gặp hình bóng của Triển Chiêu, Bạch Ngọc Đường lần đầu tiên có cảm giác lòng nóng như lửa đốt.

Du thuyền bỗng nhiên lay động kịch liệt đứng lên, hiển nhiên nước đã ào vào sâu trong thân tàu rồi, đã có chút dấu hiệu mát thăng bằng thuyền đang nghiêng nghiêng qua một phía.

“Thuyền này đã bị nổ bom nó sẽ nhanh chóng chìm thôi, chúng ta phải nhanh rời khỏi nơi này, bằng không, có khả năng khi thuyền chìm sẽ làm cho tất cả các tàu cứu hộ này lật theo, nhanh chóng ổn đính trời khỏi đây ngay ….” Trong đám hành khách ngồi trên tàu hp6 lên như thế, ngay tức thì có rất nhiều người hùa theo la hét đòi di chuyển ngay, đồng thời có rất nhiều thuyền đều bắt đầu rời xa con thuyền chính, con thuyền Bạch Ngọc Đường đang ngồi cũng phải ly khai.

“Ngươi muốn làm gì?” Bạch Ngọc Đường đứng dậy nắm áo nhân viên đang điều khiển đề con thuyền rời khỏi giàn neo la lên, “Mèo con còn không có đi ra.”

“Tôi… Tôi…” Người nọ bỗng nhiên bị nắm áo hét lớn thì cảm thấy sợ đến run người lắp bắp nói, “Chúng ta… Phải phài rời khỏi …nơi đây…”

“Đúng, như vậy tiếp tục thì không có kết quả gì, chúng ta chỉ có một con đường là chết thôi, bây giờ còn không có đi ra , nói không chừng đã…” Trong nhóm hành khách có người lên tiếng giải thích tình hình hiện tại của mọi người.

“Ngươi nói cái gì?” Bạch Ngọc Đường căm tức nhìn về phía người vừa nói, ánh mắt sắc lạnh tựa hồ có thể đem người ta chém thành mấy đường.

Thời gian dài như vậy còn chưa thấy bóng dáng đi ra, căn bản chính là…”

Mèo con! Sẽ không đâu! Bạch Ngọc Đường nhảy khỏi ca nô quay ngược hướng phóng lên du thuyền, hướng về phía khoang thuyền chạy vào, Mèo con, không thể, tuyệt đối không thể!

Bạch Ngọc Đường chạy đến chỗ cửa của khoang thuyền chính, nhưng phát hiện ngoài cửa khoang thuyền chất đầy tạp vật, mà khoang thuyền cửa mở một người phùng, hẳn là là có người từ bên trong nỗ lực mở rộng cửa, Mèo con! Nghĩ đến có thể là Mèo con còn kẹt ở bên trong, Bạch Ngọc Đường lập tức vận chuyển tất cả những đồ vật bị chất đống trước cửa một cách điên cuồng.

Mèo con! Mèo con, cậu còn ở bên trong sao? Mèo con, nếu có hãy trả lời ta! Mèo con! …”

“Mèo con, mèo con…” Bên tai bỗng nhiên vang lên những tiếng gọi vang dội, những tiếng gọi tràn đầy lo lắng và cấp bách, là ai đang gọi ai chứ? Là đang gọi mình sao? Có người còn lo lắng cho mình sao? Mèo con? Đó không phải là tên của mình, nhưng thật quen hình như là đang gọi mình? Đúg rồi hình như có một người rất thích gọi mình là mèo con, đó chính là cái người có nụ cười rạng rỡ quanh thân như có ánh dương quang một vầng sáng rất sáng, Bạch…

Ngọc Đường...”

Tuy rằng rất yếu ớt, thế nhưng Bạch Ngọc Đường chính là đã nghe được, hắn ta mừng như điên lên lập tức hét to lên, “Mèo con, là ta, ta lập tức sẽ cứu ngươi đi ra, kiên trì một chút! Cố gắng lên ta lập tức tới liến!”

Thật là hắn sao, có người chịu tới cứu mình rồi. Vì sao lại lo lắng như thế, hắn không phải là hy vọng mình mau chết đi chứ? Rõ ràng ngay cả ba ba đều ghét mình như thế… Còn có người quan tâm đến mình sao? Đây là bằng hữu sao? Đây là bằng hữu ?

Triển Chiêu nỗ lực mang tát cả ý chí cùng sức lực đang từ trong vực sâu hắc ám quay về, có người quan tâm mình có người đang nỗ lực cứu mình chính mình có đúng hay không không cần phải chết? Bạch Ngọc Đường…

Ánh sáng cuối cùng cũng chiếu tràn đầy không gian nới khoang thuyên tăm tối này, Triển Chiêu cố gắng mở to đôi mắt, lập tức thấy nụ cười sáng lạn so với ánh dương quang còn chói mắt hơn cả, “Mèo con! Ngươi thế nào?”

“Tôi không sao, câu thế nào lại quay trở về?”

“Ngươi cái con mèo ngốc này còn không có đi ra ngoài, Bạch gia thế nào đành lòng đi? Có thể đi được chứ? Có thể thì mau trả lời nhanh một chút a.”

Triển chiêu gật đầu, sau đó theo Bạch Ngọc Đường hướng ra phía ngoài chạy nhanh. Thuyền nghiêng nghiêng ngập hơn phân nữa run lắc càng ngày càng kịch liệt, chạy ra buồng nhỏ trên khoang tàu, hai người thấy đội thuyền cưu hộ đã rời xa chì còn lại một vài bóng nhỏ nhấp nhô trên sóng biển.

“Thực sự là máu lạnh!” Nhìn đam hành khách chỉ lo cho mạng sống của chinh mình đang chạy trối chết ở đang xa, Bạch Ngọc Đường oán hận thốt lên mấy lời liền nghiến răng.

Hẳn là không còn chiếc thuyền nào nữa?” Triển Chiêu cũng ngừng lại, “Vì sao cậu phải quay lại?”

“Tôi sẽ không bỏ lại cậu một người không lo.” Bạch Ngọc Đường lơ đểnh nói ra câu trả lời với giọng nói nhẹ nhàng.

Một câu nói hời hợt của Bạch Ngọc Đường hời hợt nhưng lại có sức mạnh khủng khiếp làm Triển Chiêu chấn đông không gì sánh được, cho tới nay, vẫn đều là cậu một mình, chưa từng có người nào khả dĩ giúp cậu làm việc, cũng không có người nào nghĩ tới sẽ cùng cậu vượt qua.

Đuôi thuyền hơn phân nửa đều đã chìm vào trong làn nước biền xanh thẫm, tiếng nổ mạnh thỉnh thoảng lại truyền đến.

“Con thuyền này nhanh chóng sẽ bị nổ tung, chúng ta phải ly khai khỏi con thuyền này.” Triển Chiêu lôi kéo Bạch Ngọc Đường nhảy vào trong dòng nước biển lạnh lẽo phía trước.

 

 

 

 

Rồi vậy hai anh nhảy xuống biển giống cảnh nhảy xuống vực nhưng xuống vực thì nước hơi cạn còn cái này là biển nha. Mà kỹ năng về nước của hai anh , đặc biệt là anh Bạch rồi đó…..

Chờ xem chương sau sẽ rõ hai anh làm sao thoát khỏi biển sâu xanh thẳm này nha

[ Thử Miêu ] Tiên duyến

Về vấn đề xưng hô thì từ Triền Chiêu cho đến Bach papa thì mình sẽ cố gắng chuyển thành cậu, tớ, anh, tôi, ông…nói chung mang phong cách hiện đại còn riêng Bach ca vì thỉnh thoảng ảnh hay ra vẻ tự xưng là Bach gia nên mình sẽ giữ nguyên phần này và từ ngươi ở một vài đoạn cho lộ rõ phong cách thần tiên ở trển mới xuống của Bach ca.

Làm như bộ này bị nguyền hay sao mỗi lần edit xong lưu lại là bị hư cứ mất hoài làm ta muốn ngưng luôn nhưng nghĩ lại đây là quà hưa tặng người ta có lý nào mơi đưa có phân nửa lấy lại nên đành cố gáng tiếp. Rất cám ơn các nàng vẩn luôn ủng hộ ta thời gian qua nên sắp tới ta sẽ làm cái đoản văn mừng trung thu thiệt ngọt cho nàng nào com hay like đầu tiên cho chap này.

Tái bút nàng nào rành vi tính chỉ giúp ta cách sửa máy đừng bị mất khi lưu nữa ta hậu tạ bộ Cẩm Thự Ngự Miêu Phần BA.

Lảm nhảm đủ rồi giờ các bạn hãy xem chuyện tình Titanic version Thử Miêu

 

 

 

 

 

mt-123

Bát

 

 

 

 

“Bạch Ngọc Đường, cậu cảm thấy khó chịu trong người sao?” Nhìn người đang đứng trước mặt sắc mặt có vẻ tái nhợt, Triển Chiêu vẻ mặt lo lắng hỏi thăm.

“Không có việc gì.” Vẫn không muốn người khác chọc, vẻ cười cười cậy mạnh nói câu ấy, kỳ thực trong bụng dạ dày cảm thấy như rối loạn tùng phèo muốn ọc hết mọi thứ ra ( phiên giang đảo hải ) rôi, không nghĩ tới lúc pháp lực không còn thì cái tật xấu hay sợ nước của mình lại xuất hiện. Nhưng lần này nó trở lại còn lợi hại hơn xưa làm chính mình ngồi thuyền mà còn cảm thấy choáng vánh muốn đúng không nổi nửa a, thanh danh một đời của Bạch ngủ gia ta chẳng lẽ ….

“Lên boong thuyền ngắm biển đi, để gió thổi một chút có lẽ sẽ cảm thấy dễ chịu hơn đó, vừa lúc tôi cũng không muốn tham gia vũ hội ở dưới đó hay là cùng nhau đi đi.” Triển chiêu đề nghị một cách uyển chuyển. ( Đó là gì Triển ca biết con chuột này sĩ diện nếu nói vì hắn thì giá nào cũng hổng chịu đi đó mà).

Hai người ngồi ở trên boong tàu cách phía mũi thuyền không xa lắm, hít thở không khí trong lành thêm gió biển thổi qua quả thật là cảm thấy nhẹ nhàng khoan khoái hơn. Dạ dày cũng ổn định hơn rất nhiều.

Mèo con, tôi kể cho cậu nghe một câu chuyện xưa nha.” Bạch Ngọc Đường mở miệng phá tan bầu không khí tinh lặng nãy giờ.

“Tôi không phải là con nít.” Thời gian hai người ở cùng một chỗ Triển Chiêu cảm thấy tâm trạng mình hình như có chút biến đổi, nhưng không hiểu nó chính xác là gì.

Thực sự là không hiểu được phong tình, Bạch gia cũng vì lo lắng ngươi cảm thấy buồn chán. Vậy thì cứ để Bạch gia làm con nít, ngươi kể chuyện xưa cho Bạch gia nghe.”

“Con nít mà tự xưng là gia sao, tôi chính là lần đầu tiên mới thấy đó nha.”

“Ai kể ai nghe hay là cậu muốn xuống dưới kia cùng những kẻ nhàm chán đó uống rượu khiêu vũ?”

“Cậu kể đi, tôi nghe được chưa.”

“Vậy một lát nữa cậu không được ngủ nha.”

“Vì sao tôi lại muốn ngủ?”

“Bởi vì con nít trước khi đi ngủ thường rất thích nghe kể chuyện mà nếu nghe chuyện xưa thì con nít sẽ cảm thấy dễ buồn ngủ hơn nữa. Nên tôi mới sợ cầu buồn ngủ.”

“Đúng không?” Mơ hồ nhớ kỹ, ma ma hình như cũng hay kể chuyện xưa cho mình nghe, đặc biệt là hay kể các câu chuyện về thần tiên.“Bạch Ngọc Đường, cậu định kể chuyện xưa về các thần tiên sao?”

“Ôi chao?” Hắn thế nào biết chính mình muốn kể chuyện xưa của thần tiên?”Nếu mèo con muốn nghe, vậy ta sẽ kể chuyện của các thần tiên nha. Mèo con ngươi biết không, tại thật lâu trước đây, thần tiên cùng con người không thể mến nhau đâu…” Bạch Ngọc Đường dùng giọng nói trầm thấp  chậm rãi kể từ câu chuyện ấy( Trời anh Bach ảnh làm như đang ru con nít hay đang kể chuyện ma mà dùng cái giọng điệu như thế nhưng ta cũng muốn nghe).

“Tiên nữ bởi vì tư tình bị phát hiện, toàn gia đã bị giới luật của trời xử phạt, lập tức mang lỗi lầm của bản thận mình toàn bộ đều đặt lên thân đứa con mới sinh của mình, thậm chí ba của đứa bé cũng bắt đầu oán hận đứa con của chính mình…”

Oán hận? Giống như  ba ba đối với mình giông như nhau sao? Đứa bé kia hại toàn gia, mà mình, hại mama, cũng gián tiếp coi như  hại toàn gia…

Bạch Ngọc Đường vẫn luôn chú ý tới tâm tình của Triển Chiêu, nhưng hắn cũng không có ngưng lại vẫn tiếp tục nói, “Đứa bé kia cũng vẫn cho rằng đó là lỗi của chính mình, lúc nào cũng cố hết sức mình liều mạng học tập, gồng mình chống đỡ chứng tỏ bản lĩnh cho ba của mình, rốt cục có một ngày, cậu bé đó có đủ năng lực giúp mẹ của mình thoát khỏi tội, cậu bé đã đưa mẹ mình từ tù lao khổ cực đi ra, thế nhưng, me của đứa bé ấy vẫn còn oán hận cậu bé đó, bởi vậy cố ý ở trước mặt cậu bé giả chết…”

Nghe đến đó, thân hình Triển Chiêu bỗng nhiên run lên một chút, kỳ thực trong lòng hắn còn chấn động lớn hơn nữa, những nỗ lực của đứa bé kia, những đau đớn những gian khổ, cậu đã cố sức mình làm đủ việc như thế mà vẫn không thể đánh động tâm của người mẹ, chính bản thân mình cũng đã từng trải qua nhiều lần cay đắng nếm đủ thiên tân vạn khổ, nhưng chính bản thân mình cũng chưa từng nhận được tha thứ, vậy  chính mình…

Mèo con, ngươi nói, rốt cuộc là lỗi của ai?” Bạch Ngọc Đường không có tiếp tục kể mà thay vào đó đặt một câu hỏi.

A?” Là lỗi của ai? Điều không phải là lỗi của đứa con sao? Hại người nhà, bị mẹ oán hận, cũng là không hẳn sai ư?

“Người mẹ biết rõ là tội mà còn cố phạm vào tiên quy, chính bởi vì sai lầm của nàng mới sinh ra người con vậy đó là sai lầm của người con sao?” Bạch Ngọc đường kế tục hỏi, “Tiên phàm không được mến nhau, đây là quy định mà tất cả các thần tiên đều biết đến, tiên nữ biết rõ mà cố phạm, đã sớm định trước kết thúc của một nhà bọn họ, cho dù không có đứa bé ấy , bọn họ như nhau đều không thể được đời đời kiếp kiếp. Chính cô ta cũng rõ ràng, thế nhưng nàng không đủ bản lĩnh để đối mặt, nếu như đối mặt rồi, như vậy chính là nàng hại chết cả nhà mình sao, nàng không có khả năng gánh chịu tội lỗi như vậy, thế thì nàng lập tức đem tất cả tội lỗi đều đổ lên người đứa con mới sinh của mình, chính mình không muốn gánh chịu nỗi đau đớn khổ sở này nhưng nàng lại đem tât cả những nỗi khổ ấy gấp đôi đặt lên vai đứa bé mới sinh ra, sau đó đem chính mình ngụy trang thành người bị hại, tránh né được sai lầm của bản thân mình. Mèo con, ngươi không cảm thấy đứa bé kia mới là ngưới vô tội nhất sao?”

Vậy đứa con đó là vô tôi đúng không? Cậu bé đó không có sai, sai chính là mẹ của cậu ấy… Còn tôi thì sao?Tôi có hay không sai lầm? Sai lầm là chính mình hay là của ba ba?

Mèo con, nỗ lực lên, ngươi nhất định có thể nghĩ thông suốt mà, ngươi không có sai, ngươi không cần phải tự mình nhận lấy sai lầm tự đặt áp lực lên bản thân mình như thế…

Oanh! Oanh!’ vài tiếng nổ, thuyền run đông một cách kịch liệt.

Phát sinh chuyện gì rồi?” Hai người lập tức cảnh giác đứng lên, lại nghe khi đến mặt oanh loạn đích thanh âm, ‘Nổ mìn’, ‘thuyền muốn chìm rồi’, ‘Chạy mau” ” Cứu mạng” đó là những chữ họ có thể nghe được trong lúc hỗn loạn này…

“Xem ra thuyền đã xảy ra trục trặc rồi, chúng ta cũng phải lập tức rời đi.” Tuy rằng bởi vì lay động, cảm giác choáng váng không khỏe lại quay về làm Bạch Ngọc Đường đứng không vững nhưng hắn còn có thể bình tĩnh đưa ra các phán đoán.

Bạch Ngọc Đường, cậu chạy xuống dưới về phía trước mũi thuyền, nơi đó sẽ chứa rất nhiều thuyền nhỏ và có đủ thiết bị dự phòng cho thuyền bị chìm, chắc chắc có đủ đề cho các hành khách ở đây sử dụng.”

Vậy còn cậu?”

“Tôi phải về phòng của mình lấy một món đồ, cậu cứ yên tâm tôi sẻ lập tức chạy xuống phía dưới.” Triển Chiêu vừa nói xong liền quay lưng chạy về phía các dãy phòng.

Mèo con, chúng ta còn không có chính thức so tài đâu đó, cậu nên lập tức quay về nha.” Tiếng la của Bạch Ngọc Đường từ  phía sau truyền đến, Triển Chiêu xoay người cho hắn một dáng tươi cười yên tâm, sau đó hướng gian phòng chạy đi, mặc kệ thế nào, món đồ này hắn nhất định phải lấy ra dù phải …

 

 

 

 

 

 

 

 

titanic

Bâng Khuâng

Hôm nay tôi tình cờ gặp được một người mà tôi không hề muốn gặp “người xưa” ….

Người ấy nhìn tôi mỉm cười nhung lại không bước tới tôi cũng bước đi thật nhanh nhanh như muốn chạy trốn chạy trốn khỏi những kỷ niệm, những kỉ niêm của tôi và người đó tôi chạy ra góc khuất của dãy hàng và núp sau kệ quần áo. Người đó, người đó vẫn đứng đó không rời đi chỉ đứng nhìn và mỉm cười vẫn nụ cười đó nụ cười của mười năm trước lúc ấy tôi còn thật trẻ… thật trẻ là một cô bé hay cười …

Tôi học hết cấp ba nghỉ học đi làm phụ gia đình. ………………………
Khi đó gia đình tôi xảy ra chuyện, từ một cô bé vô lo chỉ biết đi học tôi bắt đầu bươm chải vào đời. Gia đình tôi ai cũng phải kiếm một công việc bản than tôi cũng phải đi kiếm việc. Tôi vốn rất ít nói lại không có nhiều bạn bè nói trắng ra tôi cũng thuộc dạng tiểu thư đài cát suốt ngày ở trong nhà, mặt dầu trước đây gia đình tôi chẳng giàu có lắm nhưng cũng thuộc dạng có tiền bạc, ba rất thương chúng tôi, từ trước đến giờ chúng tôi chẳng phải làm gì cả.
Công việc này là do chị dâu tôi giới thiệu. Ngày đầu đi làm tôi chẳng biết gì cả nên cứ cố gắng làm rất nhiều việc lặt vặt xung quanh nhưng công việc chính thì tôi chẳng đụng vào, tôi định quan sát rồi sẽ làm vào bữa sau cho thật tốt nhưng người chủ thì lại quan tâm coi tôi có biết cách làm việc không. Ngày đầu thể hiện về công việc của tôi không tốt lắm nhưng về con người tôi thì rất tốt. Về sau tôi biết được là nhờ người ấy nói giúp tôi….
Vào hôm sau tôi được giao cho người ấy hướng dẫn. Ấn tượng ban đầu với người ấy sao nhỉ? Lúc ấy tôi thấy sao cái người ấy thật là cao ngạo, lạnh lung và kì lạ…..

Nhưng những năm làm ở nơi đó nhờ có người ấy giúp đỡ và dạy tôi rất nhiều việc. Càng tiếp xúc với người ấy tôi càng cảm thấy một loại cảm giác khó tả. Với tôi người ấy sao mà giỏi thế! Trong công việc luôn xử sự đúng mực cách làm việc rất chuyên nghiệp, kỹ thuật điêu luyện, kiến thức về sản phẩm thật sâu sắc nắm rõ từng mặt hàng từng chất lương từng chi tiết một, còn về cuộc sống thì thật phong phú bởi vì người ấy đã từng làm rất nhiều công việc đi rất nhiều nơi. Cái cách mà người ấy nói chuyện với khách hàng thật là thu hút, ai đã nghe thì không thế không mềm lòng….tôi đã học từ người ấy rất nhiều thứ………

Thời gian trôi qua rất lâu rồi có những việc tôi chắng nhớ rõ nhưng co một số việc tôi không hề quên ………………

Lần đó là sinh nhật của tôi, tôi cũng chẳng nhớ nữa vì đã từ lâu rồi tôi không bao giờ cùng người ngoài nói về ngày sinh của tôi nữa tôi cũng chẳng muốn ai cùng tôi đón sinh nhật của mình ngoài người thân mà người thân của tôi cũng hay quên lắm có những lần họ chẳng nhớ và tôi cũng không bao giờ nhắc cả đến nỗi tôi cũng từ từ quên mất…..
Nhưng người ấy lại nhớ. Tôi còn nhớ lúc ấy là giờ tan ca người ấy đưa tặng tôi món quà chỉ được gói trong tờ giấy báo đã cũ và nói sinh nhật vui vẻ nhé và người ấy lại bước đi thật nhanh tôi chỉ kịp hỏi với theo …

Làm sao biết hôm nay là sinh nhật tui?.Người ấy mỉm cười không đáp
Tôi về nhà thấy trong lòng có một xúc cảm là lạ. Tôi biết trong lòng mình đã có đều gì đó thay đổi nhưng tôi không rõ. Phải nói rằng trước giờ tôi rất tự kiêu tôi nghĩ rằng tôi sẽ không bị cám dỗ bởi cái thứ gọi là quan tâm dịu dàng ấy đâu bởi vì trong lòng tôi luôn luôn có một người. Người này là người luôn bên tôi và cũng là ngươi duy nhất tôi biết tôi dám khẳng định sẽ không bao giờ làm tôi đau lòng hay sẽ phản bội tôi. Đó là người duy nhất tôi tin tưởng người thật lòng quan tâm tôi, giúp tôi vượt qua rất nhiều chuyện trong quá khứ cho đến bây giờ……

Một lần nữa vào đêm trước ngày lễ giáng sinh, tôi không thích giáng sinh bởi vì giáng sinh tôi luôn luôn ở trong nhà tôi không bao giờ đi chơi vào những ngay lễ cả vì tôi chẳng biết đi đâu và chẳng có ai đi cùng. Cái người duy nhất tôi tin tưởng luôn giúp tôi ấy thì không bao giờ dứt được công việc của mình người ấy luôn bận lòng vì những người khác và người ấy chẳng mấy khi phân biệt được ngày lễ với ngày thường đối với người ấy chỉ cần tôi an toàn và ở yên một chỗ thì người ấy sẽ yên tâm làm việc nên hễ lễ hội gì thì tôi cũng ở mãi trong nhà thôi ………..
À quên tôi định nói tới cái đêm giáng sinh ấy chứ. Một giáng sinh kỳ lạ.
Thật ra thì cũng có vài người bạn thân tặng thiệp cho tôi nhưng là vì tôi là người tốt luôn giúp đỡ họ lúc họ cần. Tối hôm ấy ngày 24/12 năm đầu tiên tôi đi làm tôi nhận được món quà giáng sinh. Thật bất ngờ. Tôi cảm thấy rất bất ngờ vì trươc đây tôi nhận thiệp hay quà là vì những người đó cảm ơn tôi thôi chứ không phải từ một người mới quen chưa được một năm như thế này . Cái người có vẻ ngoài lạnh lung ấy….

Người đó nói giáng sinh vui vẻ và đưa cho tôi một món quà được gói trong tờ giấy báo. Hình như người ấy không chuông hình thức thì phải và lúc nào cũng chọn vào giấy phút cuối mới đưa làm người ta chẳng biết phải phản ứng thế nào.
Tôi cầm món quà lòng ngập tràn niêm vui tôi chỉ nói được giang sinh an lành cũng không kịp cảm ơn và người đó chỉ mỉm cười và lại chạy đi. Tôi mở ra là một ông già noel tôi vừa cầm thì ông già noel bật tiếng hát bài jingle bell. Tôi đi tới đi lui trước cổng mà không rõ cảm giác lúc ấy như thế nào cả tiếng xe máy dừng lại bên tai làm tôi giật cả mình tường người nhà tôi đến đón. Tôi định thần lại thì ra là tiếng chuông điện thoại vang lên người nhà tôi có chuyện tôi phải về một mình. Tôi đã từng nói chưa tôi là người rất đa nghi ………….
Tôi đi bộ về, trên đường về nhà tôi thấy con đường này sao mà đẹp thế sao mà sang thế khắp nơi nơi sao mà lung linh vậy. Khi đi ngang qua nhà thờ tôi dừng lại nghe họ ca bài thánh ca mừng chúa giang sinh lòng tôi chợt có cảm giác ấm áp lạ.

 

 

 

Sinh nhật lần hai của tôi người ấy cũng thế đợi đến khi cả hai sắp tan ca người ấy nói cùng tôi rằng.

Cả đời tôi luôn gặp may mắn bây giờ tôi sẽ cho ấy may mắm của tôi. Hi vọng sau này cả đời của ấy sẽ luôn gặp may mắn.

Người đó nói xong liền đưa cho tôi một phong bao lì xì đỏ và nó cũng được gói trong giấy báo. Hôm ấy tôi không hiểu tại sao người ấy lại nói như thế.

Khi tôi bước chân vào nhà . Cả căn nhà tối thui không co đèn gì cả . Cửa lại mở tung ra tôi đang ngơ ngác thì nghe thấy tiếng hát happy birthday to you vang lên. Gia đình tôi mừng sinh nhật cho tôi họ nói không ngờ hôm nay tôi lại làm về trễ thế này.
Khi đang mở quà tôi chợt nhớ ra bịch giấy kiêng có miếng giấy báo ấy. Ở trong có một phong bao lì xì đỏ. Trong đó có tờ 2 đô và một sợi dây chuyền với những đồng xu tạo thành kim tư tháp………..
Tôi chợt hiểu người ấy vẫn nhớ những lời than thở lúc đầu của tôi
Lúc mới đi làm tôi có nói với người ấy rằng tôi là người không may mắn tôi thấy lúc ấy người đó không nói gì cà chỉ im lặng nhìn tôi thôi ! Hình như người ấy luôn nhớ những lời tôi nói mặc dầu khi nghe người ấy luôn nhìn bâng quơ.
Còn tờ 2 đô ư?
Tôi từng nói với người ấy rằng tôi từng có 2 tờ 2 đo do một người rất quan trong với tôi tặng nhưng vào lúc gia đình khó khăn quá tôi đã đem bán 2 tớ ấy rồi. Tôi cảm thấy rất có lỗi với người đó nhưng bây giờ chẳng gì có thể làm được. Tôi nhớ lúc đó có đọc số seri cho người ấy nghe nhưng không bao giờ nghĩ người ấy có thể nhớ .
Tai sao lại có thể như thế được người ấy có thể tìm được đúng tờ 2 đo ngày xưa tôi đánh mất chư. Đúng là cái gì của mình vẫn là cũa mình dù bao lâu chăng nữa cũng là của mình. Sau này tôi mới biết người đó đã cất công tìm bằng được cái tờ đo ấy cho tôi mất cả tháng trời. và mua mắc gấp mấy lần vì người bán ép giá.

Tôi nhơ có lần người ấy hói rằng
Nếu có ai hại ấy hoặc làm cho ấy đau lòng thì ấy sẽ làm gì?

Tui chẳng làm gì cả!

Sao lại ác thế!Người ấy thở dài buông một câu vô chừng. Tôi giật mình hỏi lại
Sao lại ác chứ? Họ làm hại mình mình không làm gì họ cả mà lại ác sao. Tui là như vậy đó tui không thích hại ai cả người nào làm hại tui thì cứ để người khác hay thời gian làm cho họ nhận ra chỉ là tui sẽ không quan tâm, không nói chuyện với họ nữa. Tôi hơi giận đó. Trước giờ tôi luôn nghĩ dù người ta phụ tôi, tôi cũng không phụ họ, người ta hại mình thì sẽ có người khác bắt nạt họ. Ngưới ấy cười to và nói
Đó thấy chưa vậy mà không chịu là ác . Người ta làm mình đau lòng làm tổn thương mình mà mình không làm gì cả để họ phải cắn rứt suốt đời sao?.
Ừ tôi muốn họ cắn rứt suốt đời đó. Vĩnh viễn hổng quên được tui ,không được sao . Tôi cũng cười lớn lời nói đó vẫn vang vọng trong tai tôi cho đến sau này…

 

Năm thứ ba lại sắp đến sinh nhật của tôi, một chuyện quan trọng xảy ra.
Gia đình tôi bắt tôi nghỉ việc. Giờ kinh tế đã ổn định chị tôi muốn tôi đi học lại. Tôi không biết phải nói sao thì nghe tin người ấy sắp lập gia đình. Tôi rất ngạc nhiên tôi nhớ lúc trước tôi cùng người ấy đều nói sẽ không lập gia đình nhưng không hiểu sao người ấy lại thông báo đột ngột vậy. Tôi dò hỏi thì mới biết là mẹ người ấy ép mà người ấy thì rất hiếu thảo dù cho người ấy và mẹ hay tranh cãi nhưng cũng bởi vì người ấy thương mẹ không muốn mẹ phải khổ thôi. Khi tôi hỏi người ấy có yêu không mà cưới, người ấy cười buông một câu

Mẹ muốn cưới thì cưới sao cũng được.


Tôi im lặng cảm thấy một luồng khí lạnh trong tim nhưng để làm gì chứ, bản than của tôi cũng không tự chủ được. Tôi cũng không biết phải làm sao cả. Tôi muốn cùng người ấy bỏ đi nhưng đến lúc cuối cùng tôi cũng không nói được câu nói ấy.
Chắc bạn nghĩ rằng tôi thật ngốc đã là thời đại nào rồi chứ? Phải tranh đấu cho tình yêu phải tranh giành hạnh phúc cho mình chứ?
Tôi không thề rời khỏi gia đình tôi không thể để người nhà thất vọng càng không thể sống cho mình. Không ai có thể hiểu được khát vọng muốn là chính mình nhưng không bao giờ bao giờ có thể làm được của tôi lúc đó….

Có người nói đôi khi điều mình muốn làm nhất mình cũng không cần phải làm không phải vì mình không muốn làm hay không muốn từ bỏ mà là gì mình không thể làm. Đôi khi sống trên đời có rất nhiều thứ không dễ để buông ……

Người ta nói nên buông thì hãy buông nên giữ thì phải giữ nhưng họ có biết có rất nhiều thứ không dễ để buông và có những thứ thật khó để giữ? Trong tôi thứ không dễ để buông và thật khó để giữ là tình cảm của con người . Nó rất mong manh nhưng cũng thật dai dẳng khó nói nó còn có cả ngũ vị nữa chứ, đắng cay chua ngọt măn nào ai hiểu…..

 

……………………………………………………………………………………………
Người ấy đã từng nhìn tôi thật lâu rồi nói rằng đời tôi sẽ khỗ vì một chữ tình, lúc ấy tôi mỉm cười và nói em không thích nói những từ vô cực đâu nhưng lần này là không bao giờ em tuyệt đối sẽ hông ép người ta làm điểu mình không thích. Em tự biết bản thân mình mà. Có những lúc nên dừng sẽ dừng……Người ấy nhìn tôi và nói
Em bị một chữ “f” này ràng buột cả cuộc đời chứ không phải chữ “l” đâu.Cứ tự cho mình đúng. Làm như mình mạnh mẽ lắm vậy. Ha ha …
Tôi không hiểu tại sao lại là chữ f chứ là forever à ? Tôi tuy là rất thích vĩnh viễn nhưng sẽ không làm chuyện không có kết quả cũng chẳng cố chấp đến thế chứ. Thật chẳng hiểu nổi lời ánh ấy nói nữa.

 

 

Tôi rời cửa hàng quay lại trường học. Đại học năm thứ nhất…………

Lòng tôi vẫn vô định……..

Cho đến rồi một ngày tôi đứng trong nhà phục sanh đang lau lau tâm kiếng người ấy bất ngờ xuất hiện sau lưng vừa cười vừa hỏi

Em đúng là không thoát khỏi số mệnh của mình mà!Tôi bất ngờ hỏi ngay

Số…số mệnh gì chứ? Anh cứ nói lung tung…..

Cả đời em vẫn như vậy ? Em có bao giờ nghĩ tại sao em chẳng bao giờ vui không ?

Đầu tôi trống rỗng cảm giác mật mác năm xưa ùa về. Ý …là chữ f ấy sao.Không hiểu sao trong đầu tôi lại hiện lên khuôn mặt lạnh lùng với nụ cười bí hiểm và chữ f ngày ấy của anh.

Em vẫn không hiểu sao? Đúng là nếu là tình yêu em sẽ giải quyết khá tốt thà là em hi sinh bị tổn thương cũng không làm cho người mình yêu tổn thương hay khó xử. Trước giờ em vẫn vậy em luôn là người dễ mềm lòng. Em không đành lòng nhìn người ta đau nhưng lại nhẫn tâm làm người trong lòng em phải đau………….

Em không có làm gì cả. Một câu em cũng không nói. Em chưa từng làm người ấy khó xử  em…….Tôi gần như bật khóc lúc ở bên mẹ tôi luôn khóc…..

Đúng vậy! Em cái gì cũng không làm cả. Em có bao giờ cảm thấy vui chưa? Chữ “ f” ấy là family là gia đình đó . Anh cười nhẹ luôn là như thế khi nói chuyện với tôi anh luôn nhẹ nhàng bình tĩnh.

Gia đình? Gia đình em sao ? Họ chẳng liên quan gì cả.

Em không bỏ được họ không thể để họ thất vọng em có quá nhiều cái không thể quá. Em có từng nghĩ sống cuộc sống của mình không ? Em có từng nghĩ rời khỏi họ chưa? Em chưa bao giờ nghĩ cả. Thậm chí em cũng từ bỏ hạnh phúc của chính mình cùng mọi thứ chỉ vì em sơ khi em hạnh phúc hay em rời xa họ thì có chuyện xảy ra cho họ em sẽ không thể ở canh họ mọi lúc mọi nơi? Nhưng em có từng nghĩ thật ra thì em cũng chỉ là con người em có cuộc sống của riêng em và họ cũng có cuộc sống của riêng họ cái họ mong muốn cũng là em được hanh phúc chứ không phải sống không vui như lúc này ?Mẹ mất không phải lỗi của em…. Nếu bà biết em sống như thế này . Anh tin bà buồn lắm. Anh vừa nói giọng nói đều đều nghe man mác vừa giúp tôi đặt di ảnh cùa mẹ lên tầng cao.

Em sống rất vui. Anh thấy em không vui sao. Tôi vừa nói vừa cắm những cành huệ trắng muốt vào cái bình trên bàn lưng quay về phía anh, nước mắt đọng ngay bờ mi tôi không muốn anh thấy tôi khóc. Tôi không thể để anh lo lắng…………

Em lại như thế rồi em thử bỏ đi mọi ganh nặng thử một lần tận hưởng cuộc sống làm điều mình thích đi?

Em …em không thể. Em biết anh nói là đúng em cũng hiểu mọi người mong em hạnh phúc nhưng em thật không thể. Em đã từng muốn thử nhưng…Em biết tự lương sức mình mà. Nếu em có một mối quan tâm khác em sẽ không thể lo tốt cho người nhà em được.  Cũng như …tại sao không thử?Tôi không biết nữa có lẽ tôi sợ

Thử hả …không thử mà vẫn luôn hành đông đạp lên dư luận ma sống. Không phải em không đủ sức mà là quá cầu toàn em lúc nào cũng muốn đạt đến thật hoàn hảo. Em cũng biết làm ngươi không thể không có sai sót sao lại yêu cầu mình cao như thế ?

Em không bao giờ nghĩ là thật hoàn hảo em chỉ muốn thật tốt để mình không có tiếc nuốt thôi.

Em lại theo cái lý thuyết của kẻ đó rồi. Hiện nay em có biết người đó đang làm gì không? Người đó thì biết đó biết hưởng thụ cuộc sống hơn em đó

Em không bao giờ quan tâm người ấy bên ngoài làm gì chỉ cần không hại người là được rồi.

Em thật là trong cuộc sống là vậy trong tình cảm cũng là vậy? Em cứ lấy tâm mình cho người có bao giờ nghĩ lại không chứ? Anh kông muốn đời em là tiếc nuốt.

Cái em cần là tâm chứ không phải là người . Giữ được người mà không giữ được tâm thì cũng vô ích em thà không giũ gì cả.

Vậy tại sao em không nói là em thích người đó muốn người đó ở bên cạnh.Anh …biết kẻ đó tâm đã ở bên em rồi sao em không chịu nói…

Em không muốn người ta khó xử. Nếu phải chọn em thà người ấy đừng bao giờ biết. Hãy để họ coi em là kẻ vô tâm…

Kẻ vô tâm em vô tâm sao mà vẫn đau….Vẫn là một kẻ ngộc nghếch….

 

 

Mười năm sau. Tôi gặp người ấy ở trung tâm thương mại cả hai chẳng nói gì.

Buổi tối hôm ấy, tiếng chuông điện thoại vang vang

Ngày mai gặp mặt nói chuyên nha. Nhóm tụi mình thôi.

Hôm đó tôi gặp lại người ấy. Người ta giờ là bac sĩ, vẫn cái vẻ ngạo mạn như trước. Trong cuộc nói chuyện nghe giọng người ấy không còn vui như trước nữa. Người ấy nói gia đình ổn cuộc sống vẫn lặnh lẽ trôi qua như thế không còn nhiệt tâm như cái thời tuổi trẻ nữa. Tôi hiểu hôn nhân không hạnh phúc nhưng chẳng có song gió. Hơn nữa giờ họ đã có con. ….

Người ấy hỏi tôi bao giờ lập gia đình.

Tôi cười nói thích tự do thích như thế này sống thoải mái đi đâu cũng được… nói nhiều lắm ….Tôi cũng biết là bản thân đang ở tình huống nào. Tôi thật không muốn người đó vì tôi mà khó xử…….

Gặp lại cũng là bạn mà, tôi cũng nên buông tay đi, tôi luôn không muốn ai khó xử cả. Tôi không muốn anh vì tôi vướng bận, không muốn anh vì tôi mà bỏ đi tôn nghiêm bị người khác không chế. Ba năm trước tôi nói với anh tôi muốn tự do. Anh im lặng không nói…

 

 

Mùa đông năm nay, tôi lẳng lặng lau lau tấm kính trên tấm ảnh trong phòng phục sanh

Em sợ liên lụy anh sao?

Không có chỉ vì em muốn toàn tâm cho gia đình em!

Anh biết em ngôc như thế mà. Em có biết anh cũng bị chữ “f” ám ảnh không?
“f” sao? Ông ta lúc nào cũng chỉ có một chữ sao? Người đó là friend em là family còn anh là nữa là fame sao?

Là flame đó. Anh luôn im lặng không phải anh không quan tâm mà anh muốn em tự nhận ra. Giờ anh không thể chờ được em tự nhận ra anh muốn làm cho em hiểu.Anh yêu em vì em là em không phải vì lời hứa với mẹ năm đó.

Em…Em cần thời gian ….

Anh có thời gian….

Tôi nhìn thấy nụ cười lấp lánh trên gương mặt mẹ. Chắc giờ mẹ yên tâm rối.

 

 

 

Mùa thu năm sau. Sắp có một chuyện lớn thay đổi đời tôi.

Mai anh về rồi có đem quà cho em nữa.

Quà gì thế. Em hồi hộp lắm. Nói đi nói đi..

Chuyến bay tôi chờ không bao giờ đến. Tôi không bao giờ biết món quà ấy là gì.Có lẽ tôi đã làm lãng phí tời gian nên giờ tôi…..

 

 

 

Trời lạnh quá!
Thật là…nhưng hôm nay sao có thời gian nói chuyện lâu thế. Công việc xong hết rồi à
Xong cả rồi dạo này ta bị bệnh mất ngủ tối qua đã là làm việc hết rồi. Nhưng sao người mới rảnh nè.
Ta luôn rảnh mà. Hôm qua người ấy hòi ta ngươi sao rồi.
Tôi hơi mệt vì công việc thôi

[ Thử Miêu ] Tiên duyến

Mệt mỏi quá đi hà. Đanh xong rồi mà tự dưng bị hư. Có nàng bào biết cái con virut chết tiệt nào mà cvu71 lưu lại bài là biến thành wrt000123 không. Mấy bản edit của ta cứi bị biến thành như vậy rồi mát.

Thất

Lúc Bạch Ngọc Đường trở lại Triển thị, quả nhiên chỉ còn lại có Triển Chiêu còn đang bận rộn vì cái dự án kia.

“Mèo con.”

“Bạch Ngọc Đường, cậu sao lại trở về?”

“Khi Bạch gia đi cũng không có nói là không trở lại a. Ta nói Mèo con, phòng làm việc của cậu đâu có camera hay máy theo dõi sao cậu không gỡ bỏ mặt nạ xuống ngồi nghỉ ngơi một chút chứ. Hay là nói, ngày đó cái kẻ biết xấu hổ kia là do yêu quái biến thành?” Bạch Ngọc Đường nói, trực tiếp tiến đến trước mạt Triển Chiêu, “Mau mau làm cho bản tiên xem thử người chính là yêu nghiệt phương nào biến thành?”

Vào khoảng khắc hiếm có Triển Chiêu trên mặt thoáng hiển vẻ sững sờ thì có một mùi thơm ngào ngạt theo từ  chóp mũi truyền đến, cúi đầu nhìn lại, Bạch Ngọc Đường chính là đang cầm một túi đựng hộp cơm đặt ở trước mặt mình.

Thực sự là một con mèo ngốc mà, chắc chắn là chưa ăn cơm rồi? Cậu đi ăn, Bạch gia giúp cho cậu làm tiếp cái kế hoạch kia… . Uy, cậu dung ánh mắt này nhìn tôi là sao? Không tin có đúng hay không? Bạch gia tới nơi này thật sự là muốn cùng cậu một con mèo ngốc thi đấu, mặc dù rất muốn trực tiếp luận võ, bất quá, ở nhựng phương diện khác Bạch gia cũng không có thể bại bởi cậu. Nhanh nhanh rời chỗ để Bach thiếu gia xem, tôi sẽ cho cậu thấy tài năng của tôi.”

Tin tưởng Bạch Ngọc Đường sẽ không phải là loại người chỉ giỏi nói mà không biết làm . Nếu hai người ở chỗ này giành qua giành lại thì công việc cũng chẳng có ai đi làm, cầm láy hộp cơm Bạch Ngọc Đường đang cầm đi về phía bàn của Bạch Ngọc Đường ngồi xuống. Cơm trong hộp vẫn còn nóng cầm lấy hộp cơm trong tay mà hơi nóng như được truyền đến trong lòng, dâng lên một cảm giác ngọt ngào ấm áp.

“Mèo con, cái này mà cậu nói là hạng mục nhỏ sao?” Nhìn các thiết kế rườm rạ các chi tiết kế hoạch này nọ, Bạch Ngọc Đường hoài nghi từ lúc nhận được cái hạng mục này thì Triển Chiêu có từng nghỉ ngơi chút nào không.

Chỉ cần có kinh nghiệm sẽ không cảm thấy nó quá phức tạp đâu.”

“Theo lý thuyết, mấy thứ này điều không phải là có nhân viên chuyên môn thiết kế sao? Thế nào lại muốn một mình cậu tự làm?” Kỳ thực không cần hỏi, Bạch Ngọc Đường cũng đại khái đoán được, đây chính là ý của Triển Khiếu Thiên.

“Không có gì, dù sao thì tôi cũng đã làm quen rồi. Nếu cậu cảm thấy quá rắc rối thì cậu cứ để y như vậy, tôi ăn sắp xong rồi sẽ qua làm tiếp.”

“Cậu nếu nói đã quen làm thì Bạch thiếu gia tôi làm sao mà nghĩ nó quá phức tạp chứ? Con Mèo ngốc như cậu cứ ngồi một bên ăn cơm mà xem tôi làm..” Bạch Ngọc Đường không hề nói nhiều, chăm chú làm việc.

Triển Chiêu vốn cũng không p[hải là người nhiều lời, Bạch Ngọc Đường không nói lời nào, cậu cũng yên lặng ăn cơm tối, từ khi nhận được cái hạng mục kia, cậu cũng không cómột ngày bình thường ăn cơm cho xong, dạ dày đã không ngừng một lần lại một lần đưa ra kháng nghị, thế nhưng cũng không có khả năng nghỉ ngơi, hạng mục lần này nói lớn không lớn, nói nhỏ cũng không nhỏ, hơi chút thư giãn, khả năng sẽ không thể nào làm kịp thời gian quy định, khi đó ba ba sẽ… Ba ngày sau, sẽ là thế nào?

Ngẩng đầu nhìn trứ na chính chuyên chú vu máy vi tính đích nhân, cho dù ở vào cái này áp lực liễu chính thật lâu đích không gian nội, cũng che giấu không được người nọ trên người đích hào hiệp, thực sự là một người đặc biệt những người khác, rõ ràng không nhận ra, rõ ràng đối phương công bố thị chính đích đối thủ, thế nhưng chính cánh đối hắn như vậy tín nhiệm, liên cũng không mượn tôiy người khác vu nhân đích công tác, đều yên tâm giao cho hắn, ở trước mặt hắn liên thuần thục nhất đích ẩn dấu tâm tình đều có tôi cật lực, Bạch Ngọc Đường, Bạch • Ngọc • Đường, Bạch • Ngọc Đường…

Mèo con…” Bạch Ngọc Đường quay đầu kêu một tiếng Mèo con, nhưng phát hiện, người nọ chính là đang ngồi trên ghế gục ngả đầu qua một bên hiển nhiên đang ngủ. Buổi tối có vài cơn gió theo từ cửa sổ phía trước thổi tới, người trong lúc ngủ mơ cảm thấy hơi lạnh bất giác rung mình một cái, Bạch Ngọc Đường cầm lấy áo khoác vest của Triển Chiêu đem đắp lênm người của Triển Chiêu, mà lúc này cái người ngủ say kia nhưng bị giật mình giống như là hoảng sợ bỗng nhiên ngồi dậy.

Làm cậu thức giấc.” Nhìn con mèo nhỏ vẻ mặt hoảng hốt nhìn mình , Bạch Ngọc Đường nhẹ giọng nói mấy từ.

Xin lỗi, tôi ngủ quên mất, cậu nghỉ ngơi đi, kế tiếp là phần việc của tôi.” Dọn dẹp một chút đồ đạc lung tung trên bàn, Triển Chiêu miệng nói tay làm, sau đó nhanh chóng đi tới chỗ ngồi hồi nãy, lại bắt đầu lao vào làm việc.

Bạch Ngọc Đường nhớ lại ánh mắt của Triển Chiêu lúc thức giấc., lúc đầu tựa hồ rất sợ, bất quá tựa hồ đang cố gắng nhận rõ người trước mặt là ai, sau đó, trong ánh mắt mặt tựa hồ hơi một chút an tâm, thế nhưng tất cả những điểm đó, nhưng cũng chỉ phát sinh trong nháy mắt, trong nháy mắt qua đi, Triển Chiêu chính là cái người với bề ngoài được mọiu người biết một ‘Thiên chi kiêu tử’ .

Trong văn phòng làm việc của chủ tịch Bàng thị….

“Đại ca, tra được rồi, kẻ đó tên gọi là Bạch Ngọc Đường, hắn ta đã đến Triển thị làm việc được ba ngày, trong ba ngày này hình như hắn lúc nào cũng gây khó dễ tìm cách làm Triển Chiêu gặp rắc rối. Thế nhưng có điểu lạ là Triển Khiếu Thiên cũng không có để ý gì, chẳng có hành động nào cả.” một người mang theo nụ cười đắc ý thanh âm cũng có vẻ lớn hơn vang trong căn phòng kín.

Có thằng nhóc đó ở bên cạnh thì cho là Triển Chiêu có ba đầu sáu tay cũng không có khả năng nhanh như vậy hoàn thành phương án thiết kế. Gọi điện cho công ty bên kia nói nói ta sinh bệnh rồi, không thể gặp gió, không thể tham gia lễ mừng được.”

“Đại ca, anh sinh bệnh sao?” Bàng Thông lo lắng mà hỏi thăm.

Ngu ngốc, chỉ là tìm một cái cớ để mà không đi thôi, trên thuyền nguy hiểm như vậy , thế nào lại tùy tiện lên chứ?”

Đại ca, ý của anh là…?” Bàng Thông vẻ mặt dường như hiểu rõ cười cười.

Còn không mau đi!” Bàng Cát cũng thật là đắc ý, trong lòng tính toán, theo như cách làm việc trước đâu của Triển Chiêu, vì cẩn thận tỉ mỉ trong hợp tác lần này nhất định sẽ mang theo phương án thiết kế, nói không chừng, đến lúc đó có thể loại bỏ cái đinh trong mắt là cậu không cần phải nói, còn có thể hủy đi bản vẽ thiết kế của Triển thị, Triển thị muốn tìm một người làm được cái kế hoạch đó bằng tài năng của Triển Chiêu, trên thực tế mà nói, cũng nhất định là phải thua. Điều này không thể nghi ngờ, Triển Khiếu Thiên, ngươi đúng là đem con trai mình tặng cho ta rồi ha.

câu nói ấn tượng

Tiêu Vân Hiên nói, “Ta sẽ không giống như phụ thân rời bỏ trần thế, bởi vì ngươi không phải hoàng thượng, ngươi so với ngài ấy càng bạc tình hơn. Phụ thân chết đổi lấy hoàng thượng một đời thương nhớ, còn ta chết đi, sẽ đổi được của ngươi những gì?… Ta không cam lòng.”

Tiêu Vân Hiên cũng nói, “Trong lòng ngươi có toàn bộ thiên hạ, nhưng thiên hạ của ta chỉ có ngươi.”

Bất phụ như lai bất phụ khanh-Song Tử Tinh Không