Hoài niệm

Đó là lời nói dối thiện chí mà. Sao lại giận dữ thế”

” Ngươi thật không hiểu đâu. Chính câu nói đó đã làm khổ người ta đó.” 

“Có thể nghe người mình yêu nói thương mình vào phút cuối cuộc đời thật là hạnh phúc. ”

” Hạnh phúc ư? Sống trong giả dối đến cuối cùng sao? Giả sử người ấy không chết thì sao? ”

” Đó là tốt chứ sao! Còn sống còn hy vọng còn có bắt đầu mới mà. ”

” Nhưng thật tàn nhẫn khi phải sống trong giả dối. Ôm cả hy vọng đến kiếp sau. Thật không cam lòng.”

Cười vang, ” Vẫn còn buồn vì họ sao? Em vẫn là cái ngốc nghếch như thế. Luôn khóc cho người khác.”

“Anh không hiểu đâu? Trong biển đời mênh mông, họ nhận ra nhau, hiểu được nhau, nhưng cuối cùng họ không đến được với nhau. Không phải vì họ gặp nhau quá trễ chỉ là họ không thể bỏ hết tất cả mà thôi. Tât cả thật ngốc nghếch.”

” Em nói ai thế? Họ hay là chính em. Em không thể bỏ được mọi người hay không dám từ bỏ?” Vẫn cười vang.

Hình ảnh người ấy trong tôi vẫn như thế. Bao năm qua vẫn như thế? Khi tôi mệt mỏi hay bế tắt người ấy vẫn như thế. Luôn ở bên tôi luôn nghe tôi nói là người duy nhất không bảo tôi điên. Cả đời tôi luôn là như thế có quá nhiều thứ tôi không thể bỏ hay đúng hơn tôi khống dám từ bỏ nhưng người ấy chẳng bao giờ ép tôi phải làm gì cả. Cứ thế mỗi lần tôi tranh luận gì cũng đều thua. Chỉ duy một lần người ấy không trả lời tôi. Người ấy không thể ở bên tôi nữa …..

” Tại sao anh không bao giờ yêu cầu em bỏ hết mọi thứ cùng anh ra đi.”

Anh im lặng và cười vang:” Anh không bao giờ làm điều mà mình không nắm chắc. Anh có thể nói câu ấy nhưng để làm gì. Anh đã biết trước câu trả lời thì hỏi để làm em khó xử sao! Anh không muốn em như thế. Em đã mệt chưa chưa? Em cứ như thế. Thật ngốc. Tự gánh lấy những chuyện không đâu.  Nhưng anh biết em sẽ không từ bỏ. Thế nên anh vẫn luôn bên cạnh em cho đến khi em có thể từ bỏ. ”

Anh không hiểu. Thật ra, anh quá hiểu em. Nếu như anh thật sự hỏi em câu đó em phải làm sao. Thật ngốc thật ngốc.

Trắng – Đen

Trắng là cái trong sáng thanh khiết có thể làm phai mờ xóa nhòa những màu sắc khác nhưng cũng thật dễ dàng bị nhiễm bẩn.

Đen là cái thâm trầm tĩnh mịch là loại có thể làm vẩn đục và lu mờ đi các sắc khác.

Trắng và Đen là hai thái cực của cùng một sự vật hiện tượng.

Có người nói trắng là trắng đen là đen không thể có trắng và đen cùng tồn tại. Người ấy ghét nhất là màu xám bởi vì rất khó phân biệt là trắng hay đen nhưng loại này thì rất phổ biến bởi vì con người là một loại động vật cao cấp một dạng không thể dự đoán được cho dù có sử dụng đến cả công nghệ gien cũng không thể phân biệt đượcngười ấy không biết được thật ra con người rất phức tạp không thể nào có thể tráng là tráng đen là đen được

Có một số sự việc vào lúc này ở tại đây là chân lý là đúng nhưng ở nới khác ở một thời điểm khác thì mọi sự đã khác nó không còn  là đúng là chân lý nữa.

Lời nói dối thiện chí ư. Thật ra nó là con dao hai lưởi nếu như mình không nắm rõ thì không nên sử dụng. Một lời nói có thể làm chết người nó thật sự là nguy hiểm. Đây có thể là mượn dao giết người thủ pháp.

Có đôi khi không phải là đúng hay sai là nên hay không nên. Tôi cũng biết thế nhưng bản thân lại chẳng bao giờ làm được. Có người nói tôi điên rồi sống ở thời đại này mà sao vẫn cố chấp như thế chứ? Tôi không cố chấp cũng không điên tôi chỉ là kiên trì với lựa chọn của mình. Một khi đã bước đi tuyệt không hối hận. Mãi mãi không được hối hận. Đó là ….

yêu-được yêu

yêu một ngưởi không có tội nhưng vì người mình yêu làm đủ loại tội ác không dung thì đó là có tội nhưng là tội của ai tội cho mình hay cho người mình yêu?

Yêu là một khái niêm mơ hồ nhung rât chân thât có người rất may măn rất nhanh chóng có thể tìm được người mình yêu và sông thât hạnh phúc ( người thật sự yêu mình và mình cũng thât sự yêu người đó). Nhưng cũng có người mất cả đời cũng không thể tìm được người xứng đang cho mình yêu khiến mình phải đông tâma6m hay dừng chân.

Đôi khi chỉ cần một lần thấy là đả cho cả đời không hối dùng 500 năm tời gian để đổi lấy một lần gặp mặt mà không được sao?  Có người nói rằng thất vô lý khi chỉ cần người mình yêu vui vẻ thì bản thân mình cũng hạnh phúc . Có thật hay khống tấm lòng như thế? Tôi đã tìm kiếm rất lâu nhưng vẫn chưa gặp được người như thế nhưng trong lòng tôi luôn tin tưởng rằng sẽ gặp được bởi vì một lẽ….

Kính hoa thủy nguyệt thì sao chứ. Tôi chỉ mong gặp được thôi chằng cần được ở chung chỉ mong thấy người ấy hạnh phúc là tôi mãn nguyện. Hi vọng ở một nơi nào đó người ấy phải thât hạnh phúc và đừng bao giờ nữa nhớ tới có một người luôn mong người ấy vui. Trừ phi có một ngày nếu người đó cảm thấy thất vọng không ai tin tưởng …thì hãy nhớ luôn có ánh mắt lướt theo trên con đường và có người luôn ủng hộ, quan tâm……

Nhân sinh khổ đoản nhưng có thể một lần được ngắm nhìn ánh mặt trời là tốt rồi vì màu sắc của nó không thật thể dễ phai….

Sinh – Tử ta phải chọn sao

Sinh không phải quá trọng nhưng thiệt không nhẹ

Có người nói rằng không sợ chết nhưng thật ra quá sợ để sống

Sống thì phải đối diện vơi rất nhiều thứ

co một số việc ta không nghĩ phải làm không muốn phải đối diện nhưng ta vẫn phải làm và vẫn phải đói diện

nếu một khi phải chọn bạn phải chọn gì sinh hay tử ?

Tử

chọn tử vì mình xem nhẹ cái chết hay là mình quá xem nhẹ cuộc sống của chính mình xem nhẹ ảnh hưởng của mình khi còn sống đối với những người khác bạn có từng nghĩ rằng vẫn có người vì bạn mà khóc vì bạn mà cười chăng?

chọn tử vì mình can đảm ư? Hay chỉ là ngụy biện vì mình không dám đối mặc với cuộc đời không dám đối diện với một số sự việc ?

Cũng chưa chắc.

Có một số người vì sợ nên chọn cái chết để giải thoát nhưng có một số người chọn sống để đối diện với tôi họ là những anh hùng .

anh hùng với tôi rất đơn giản chỉ cần có thể đảm đương những việc cần phải đảm đương làm những việc cần làm vào những lúc thích hợp là được

nhưng cũng có nhiều người chọn tử vì họ quá xem trọng cuộc sống của người khác và cũng có nhiều thứ họ không thể buông được đành chọn buông tha cho mạnh của mình.

Sinh